Chương 165: Muốn kéo họ đến trại doanh của chúng ta
Bạch Nhất Hàm hung hăng cầm lên một quả quýt, nói: "Đúng vậy, em cũng không tin Nghiêm gia chỉ là sân chơi của mỗi Nghiêm Miểu! Ỷ có quyền có thế thì có thể khi dễ người khác như vậy sao? Đại thần Nam Sơn của em cũng có hậu viện chứ bộ! Chúng ta phải nghĩ làm sao cho bọn họ ngậm đắng nuốt cay khà khà!"
Mục Tĩnh Viễn lấy quả quýt trong tay cậu lột vỏ, ngoài miệng nói: "Yên tâm đi, sẽ cho bọn họ một bài học".
Bạch Nhất Hàm nhận lại một múi quýt, ăn xong rồi đột nhiên lên tiếng: "Anh nói chuyện này có nên đừng quá nhằm vào Nghiêm Miểu hay không, bà ta cũng là bị lừa."
Mục Tĩnh Viễn lại đưa sang một múi nữa, cười nói: "Bà ta bị lừa, nhưng theo mô tả của em, phương thức xử lý của bà ta cũng quá mức cực đoan rồi, hơn nữa có cảm giác chẳng biết phân biệt đúng sai, quá ngang ngược, bà ta quy chụp toàn bộ lỗi lầm lên Nam Sơn, để một mình y gánh vác sai lầm của chồng mình. Hơn nữa em nhìn mỗi một hành động của bà ta, từng bước từng bước một khiến Nam Sơn thân bại danh liệt, sau đó còn bỏ thêm mồi lửa cuối cùng, ép chết Nam Sơn. Cứ cho là sinh tử đại thù đi, thì một khi người đó chết cũng coi như kết thúc rồi, nhưng bà ta thậm chí còn phá hoại lễ tưởng niệm của y, đủ để nhìn ra bản chất ác độc của bà ta."
Bạch Nhất Hàm cẩn thận suy nghĩ, oai oán nuốt quýt xuống bụng, tức giận nói: "Anh nói đúng, bà ta cũng không phải người tốt, còn chưa thấy bà ta xử lý Hạ Nguyên, sau khi Nam Sơn chết bọn họ vẫn ân ái như trước, căn bản một chút ảnh hưởng cũng không có, đại thần Nam Sơn chết quả thực quá oan uổng!"
Mục Tĩnh Viễn nói: "Bây giờ có anh với em can thiệp, chỉ cần chúng ta tỏ thái độ, ít nhất bọn họ cũng không dám ép chết Nam Sơn, nhưng danh dự bị hao tổn lại là không tránh khỏi. Bị người yêu phản bội, danh dự bị tổn hại, đối với Nam Sơn mà nói vẫn là đả kích trầm trọng, việc chúng ta phải làm, chính là giảm thiểu thương tổn đến mức thấp nhất. Nếu Nghiêm Nham và Nghiêm Phái có thể kéo về phe chúng ta, đó sẽ là một sự trợ giúp vô cùng lớn."
Bạch Nhất Hàm nói: "Đúng vậy, còn có Phái Phái, nhưng con bé ở kiếp...... Phi, ở trong mộng không có ra tay, lần này em ấy sẽ giúp chúng ta sao?"
Mục Tĩnh Viễn mỉm cười nói: "Trong giấc mơ của em, Nghiêm Phái và Nghiêm Nham chỉ là fan sách của y, một bên là tác giả yêu thích, một bên là người cô ruột thịt, bên nào thân hơn vừa nhìn đã thấy, hơn nữa bọn họ không chắc là đã biết được toàn bộ chân tướng. Hẳn cũng không nghĩ tới Nam Sơn sẽ chết, không ra tay cũng là về tình cảm có thể tha thứ, nhưng nếu chúng ta phơi bày sự thật ngay trước mắt họ, nói rõ lợi hại và kết cục xấu nhất thì bọn họ không chắc còn ngồi yên được. Nghiêm Nham người này luôn luôn trung quy trung củ*, người cũng trầm mặc ít lời, anh không biết cậu ta có thể ra tay hay không, nhưng dù không làm gì, ít nhất anh ta cũng sẽ trung lập, giúp đỡ cả hai bên. Nghiêm Phái trên người có một tinh thần hào hiệp, nhìn thấy chuyện như vậy, lại có chúng ta giúp đỡ, hẳn là không ngồi yên được."
(*Trung quy trung củ 中规中矩 Phù hợp quy củ, không có gì đặc biệt, thậm chí tương đối cứng nhắc, câu nệ.)
Bạch Nhất Hàm nắm tay nói: "Nghe anh nói như vậy em liền có niềm tin, trước tiên em sẽ kéo Phái Phái tới, sau đó lại hỏi qua thái độ của Nghiêm Nham ."
Bình luận