Chương 161: Em thông cảm cho anh đi
Bạch Nhất Hàm cùng Mục Tĩnh Viễn cẩn thận nghiên cứu cuộc đối thoại với y, đưa ra kết luận là: Ngoại trừ việc sáng tác, y không hề có hứng thú với những thứ khác, yêu cầu với vật chất, chất lượng sinh hoạt không cao, hơn nữa EQ rất thấp, tính cách rất bị động, cũng không giống một người sẽ vì tình yêu mà không màng tất cả, không từ thủ đoạn. Càng tiếp xúc, Bạch Nhất Hàm càng khẳng định, những tội danh mà kiếp trước gán ghép trên người y, nhất định có mờ ám.
Hiệu suất làm việc của Trần Hoành rất nhanh, vào tối ngày thứ ba, liền đem tư liệu của Nam Sơn tới.
Hóa ra Nam Sơn là con riêng của Sở Phương Minh_Sở gia, Sở gia tuy rằng không thể so với năm gia tộc lớn của Hoa Thành, nhưng cũng xem như là một đại gia tộc, Sở Phương Minh là con thứ hai của Sở gia, bởi vì cưới con gái cưng nhà họ Tề, dưới sự trợ giúp của Tề gia ông ta đã hạ bệ được anh mình, nhất cử lên làm gia chủ. Mẹ Nam Sơn là một bé gái mồ côi, tên là Hứa Cẩn Huyên, trong lúc cha mẹ xuất ngoại làm việc bởi vì sự cố máy bay, cả hai đã qua đời, để lại cho bà một căn nhà cùng một khoản tiền bảo hiểm lớn, bà là một học giả chuyên về văn học, diện mạo thanh tú điềm mỹ, người lại trí thức. Sở Phương Minh thời tuổi trẻ đối với bà nhất kiến chung tình nên đã nhiệt liệt theo đuổi bà, cuối cùng bà khát cầu ấm áp mà bị cảm động, ôm được mỹ nhân về. Đáng tiếc thời gian tươi đẹp không kéo dài, Hứa Cẩn Huyên cho rằng mình là đang nói đến một đoạn tình yêu lấy kết hôn là tiền đề, nhưng Sở Phương Minh lại chỉ muốn yêu qua đường mà thôi, đoạn tình này chấm dứt khi Sở Phương Minh kết hôn với cô con gái Tề gia.
Sau khi hai người chia tay, Hứa Cẩn Huyên đắm chìm trong bi thương tuyệt vọng lại phát hiện bản thân đã có thai, bà vốn định phá bỏ đứa con ngoài ý muốn này, nhưng khi đó bà quá mưu cầu một người thân nên cuối cùng vẫn là chọn giữ lại nó, mà đứa nhỏ này, chính là Nam Sơn.
Sau khi sinh con, Hứa Cẩn Huyên đặt tên cho đứa nhỏ là Hứa Du Nhiên, lấy ý nghĩa "Thản nhiên nhìn Nam Sơn", bởi vì sợ bị Sở Phương Minh phát hiện đứa nhỏ này, lúc bà sinh con cũng không công khai, mời phải một bảo mẫu sáng sớm nhân phẩm không tốt, có một lần lén véo Hứa Du Nhiên bị bà phát hiện, liền sa thải bà ta, sau đó cũng không mời bảo mẫu nữa. Hứa Cẩn Huyên đang ở cữ liền phải một mình chăm sóc đứa nhỏ, hơn nữa tâm tình tích tụ, bệnh căn không dứt, bà cũng không thèm để ý, Hứa Du Nhiên khi còn nhỏ, thân thể của bà cũng đã rất không tốt, năm y lên mười lăm tuổi, Hứa Cẩn Huyên nhắm mắt xuôi tay.
Thật ra Hứa Cẩn Huyên vẫn là quá ngây thơ rồi, bà cho rằng mình đã che giấu con mình rất chu toàn, nhưng thật ra sự tồn tại của Hứa Du Nhiên, Sở Phương Minh đã sớm biết, chỉ là sợ phiền phức nên luôn giả vờ không biết mà thôi, thậm chí ông ta đã chuẩn bị tốt một khi Hứa Cẩn Huyên mang theo đứa con tìm tới cửa muốn trả đũa ra sao. Nhưng ngoài dự kiến của ông ta chính là, Hứa Cẩn Huyên đến chết cũng không đi tìm mình, ngược lại làm ông ta thường xuyên nhớ tới người phụ nữ mỹ lệ lại trí thức này.
Hứa Du Nhiên có diện mạo giống mẹ, thanh tú tuyển mỹ, chỉ là luôn có vẻ rất u buồn, không thích nói chuyện, cũng không có người bạn nào, một mình y ở trong căn nhà do mẹ mình để lại. Khi vào đại học cũng đã bắt đầu viết sách, lấy cho mình bút danh "Nam Sơn", sau khi tốt nghiệp liền lấy việc gõ chữ mà sống, rất ít ra ngoài, cuộc sống trải qua rất đơn giản, vừa nhìn đã hiểu ngay. Duy nhất không đơn giản chính là y có một người bạn trai thần bí, người đàn ông đó thường xuyên tới tìm y, nhưng không có ai biết thân phận của người nọ, chỉ có thể tra được bọn họ đã lui tới rất lâu, từ lúc Hứa Du Nhiên học đại học cũng đã bắt đầu rồi.
Bình luận