Chương 160: Anh vội
Tay Mục Tĩnh Viễn vỗ nhè nhẹ từng cái trên lưng cậu, mỉm cười nói: "Chịu, đương nhiên là chịu rồi, anh chưa có bá đạo đến mức không cho em kết bạn, em thích sách của y, muốn tiếp xúc với y cũng là chuyện thường tình. Anh không phải kẻ độc tài, thân là vị hôn phu của em, chút tín nhiệm này vẫn phải có, Hàm Hàm, em tự do."
Bạch Nhất Hàm vùi mặt chôn trên bụng anh, nũng nịu : "Không chịu, em không muốn tự do, em là của anh, em như là Đường Tăng vậy, còn anh chính là cái vòng kim cô của Tôn Ngộ Không kia, anh sẽ không trói buộc em, là do bản thân em không muốn thoát thôi."
Mục Tĩnh Viễn bật cười nói: "Nhóc con, học được cách dỗ dành người khác từ khi nào vậy, anh cũng bị em nói thành vòng nhỏ. Được rồi, có thể làm cái vòng nhỏ cho em, anh cũng coi như là đáng giá. Đi, ăn cơm thôi, đói bụng rồi phải không ?"
Bạch Nhất Hàm treo ở trên người anh không muốn xuống, đi theo anh bước về phía trước một chút nói: "Thật sự không có dỗ anh mà, là lời thật lòng đó. Anh nói xem, chuyện Nam Sơn làm sao bây giờ? Có anh ở đây, em không thích động não chút nào ."
Mục Tĩnh Viễn kéo cậu, nói: "Không thích động não thì đừng động, tiểu nhân vô cùng nguyện ý vì Đại vương cống hiến sức lực."
Bạch Nhất Hàm nói: "Ò, vậy anh dạy em đi."
Mục Tĩnh Viễn nói: "Hiện tại về tính cách, thân phận, bối cảnh cùng những gì y đã trải qua chúng ta đều biết có hạn. Cái gọi là biết người biết ta, mới có thể bách chiến bách thắng. Theo như em nói, tạm thời y còn rất an toàn. Em trước hết đừng hành động thiếu suy nghĩ, anh sẽ cố tập hợp tư liệu về y nhiều hết mức có thể, sau đó lại chuẩn bị bước tiếp theo ."
Bạch Nhất Hàm gật đầu nói: "Được được, hay lắm hay lắm, nghe theo anh hết."
Mục Tĩnh Viễn nói: "Em nói hôm nay gặp được anh ta, hai người có giao lưu không? Cảm thấy thế nào?"
Bạch Nhất Hàm nói: "Trò chuyện được vài câu, lúc đó em đang cầm ' Dạ Lam ', đó là tác phẩm nổi tiếng của y, đồng thời cũng là tác phẩm mà y tâm đắc nhất. Khi đi ngang qua nhìn thấy nó, y liền dừng lại trò chuyện với em vài câu. Nhưng mà y vẫn chưa biết em đã nhận ra mình, chỉ nói với em bản thân cũng là một người hâm mộ sách. Em đã hỏi phương thức liên lạc, để chuẩn bị cho bất cứ tình huống nào. Con người của y sao, cho em ấn tượng đầu tiên là cực kì tốt, nước da xanh xao như là hàng năm không thấy ánh sáng, vừa nhìn chính là không thường xuyên ra ngoài, rất đẹp trai, cho người ta cảm giác an tĩnh, u buồn và thanh tao, giữa mày luôn có một tia u sầu, nhìn rất giống mấy thi nhân thương xuân thu buồn."
Mục Tĩnh Viễn nói:" Em làm rất đúng, quan sát cũng cẩn thận, điều này rất quan trọng đối với việc phân tích tính cách của Nam Sơn. Như vậy, em trước tiên cứ giữ liên hệ với y, không cần quá thường xuyên như cố ý, nhưng cũng phải để người ta quen với sự hiện diện của em, chờ anh tra được chút tư liệu kỹ càng tỉ mỉ, chúng ta lại thương lượng xem nên làm gì."
Bạch Nhất Hàm gật đầu như mổ thóc, cười tủm tỉm nói: "Vị hôn phu uy vũ khí phách của em ơi, em chính là thích dáng vẻ bày mưu lập kế này của anh!"
Mục Tĩnh Viễn kéo cậu đến trước bàn ăn, ấn cậu ngồi xuống, nói: "Vị hôn phu thông minh cơ trí của anh à, mau ăn cơm đi, chút nữa còn có việc phải làm."
Bình luận