Chương 16: 20
Chương 16:Xin mượn chút tiền
Bạch Bác Nhân rất hài lòng khi con trai lớn quan tâm đến cậu con út, liền ra hiệu cho anh ngồi xuống, kể lại sự việc vừa rồi cùng cách nhìn của mình:
Bạch Ngạn nhíu mày nói: “Còn có cả chuyện này? Đúng là bất thường thật. Con sẽ âm thầm bố trí người có thân thủ bảo vệ em ấy, xem rốt cuộc là kẻ nào dám đụng đến em trai của Bạch Ngạn con!"
Bạch Bác Nhân nói: "Việc này hiện tại chỉ là suy đoán vẫn chưa nắm chắc,cũng có thể là em con đột nhiên hiểu chuyện nói cũng không chừng."
Bạch Ngạn nói:"Ba, nếu muốn hiểu chuyện cũng phải có quá trình, không thể nào chỉ sau một đêm liền thay đổi. Nếu em trai ngoan ngoãn như vậy lại làm nó chịu khổ để đánh đổi, thì con thà rằng nó đừng hiểu chuyện còn hơn."
Bạch Bác Nhân nói:"Cho nên giờ chúng ta phải giữ im lặng quan sát, nhìn xem rốt cuộc mọi chuyện là như thế nào."
Bạch Ngạn gật gật đầu nói:"Ba nói đúng."
Bạch Bác Nhân vẫy vẫy tay:"Con cũng mệt mỏi cả ngày rồi, về phòng nghỉ sớm đi.”
Bạch Ngạn nói:" Ba cũng sớm nghỉ ngơi."
Bạch Bác Nhân gật gật đầu, để anh đi ra ngoài.
Buổi tối ngày hôm sau, Bạch Nhất Hàm gõ cửa thư phòng Bạch Bác Nhân, rụt rè thò đầu vào: “Ba, con có chuyện muốn nói với ba.”
Bạch Bác Nhân trong lòng lộp bộp,nhưng ngoài mặt vẫn giữ vẻ điềm nhiên: “Đứng ngoài cửa làm gì? Có chuyện thì vào nói.”
Bạch Nhất Hàm ngượng ngùng xoắn xít vào phòng, bước vào, đóng cửa lại, ngồi xuống chiếc ghế trước bàn công văn rồi nói:
"Ba, ba...... có thể cho con mượn ít tiền không ạ?”
Chính cậu cũng có chút tiền để dành, con số cũng không nhỏ, nhưng nếu muốn mua bất động sản quy mô lớn ở khu Nam thành thì vẫn không đủ. Những ngôi nhà ở khu Hương Sơn sắp được quy hoạch thành khu đại học, cậu không có ý định động tới. Dù có mua, đến lúc đó cũng chỉ lấy được chút phí giải tỏa và di dời mà thôi. Hiện tại người đang sinh sống trên mảnh đất nhỏ kiaphần lớn dân cư ở đó đều có hoàn cảnh kinh tế khó khăn, cậu không nỡ tranh giành chỗ tốt với chừng ấy người nghèo khó, đó là còn miễn nói đến việc này có chút thất đức..
Thứ cậu muốn nhắm đến là những khu vực lân cận, sau này sẽ được xây trung tâm thương mại và những cơ sở kinh doanh khác.
Bạch Bác Nhân nói:"Tiền tiêu vặt của con không đủ dùng à? Muốn bao nhiêu ?"
Bạch Nhất Hàm gãi gãi đầu, ngượng ngùng nói: "Năm...... 500 vạn được không ba?"
Bạch Bác Nhângiật mình:"Con muốn nhiều tiền vậy làm gì?" Ông trong lòng rùng mình, chẳng lẽ là có người làm tiền nó? Nghĩ vậy, ông mặt mày lạnh băng, nhiêm trọng nói:
"Con có chuyện gì khó xử cứ nói với ba, con còn nhỏ,, con còn nhỏ, chớ có bị người ta lừa."
Bạch Nhất Hàm vội nói:"Không có không có, Chỉ là… con muốn mua ít nhà cửa, cửa hàng, bất động sản có thể tăng giá sau này.”
Bình luận