Chương 158: Nam Sơn
Nghiêm Huy không nghĩ tới chỉ là một câu nói chuyện phiếm bình thường liền đem lửa đốt đến người mình, người yêu một thân phong độ trí thức của mình lại thốt ra lời lẽ thô tục, nhìn như bị chọc giận, anh vội xin khoan dung:
"Xem em nói kìa, anh cũng chưa nói cậu ấy không tốt, chỉ là nói cậu ấy thành thục rất nhiều, danh tiếng gì đó, nghe một chút thì thôi, giao du với người khác là phải dựa vào đôi mắt của mình nhìn nhân phẩm của đối phương chứ không phải nhìn danh tiếng. Cậu ấy thật ra cũng không tệ lắm, Phái Phái qua lại sẽ không có hại, giống như em nói đó, người này rất thuần túy, điều này ở trong cái vòng mặt ngoài thì đoan chính, bên trong lại như cái thùng thuốc nhuộm lớn này có lẽ còn đáng quý hơn cả vàng, nhưng lại rất khó kiếm."
Chương Túc chậm rãi nói: "Phái Phái thì được, còn em qua lại thì không được sao?"
Nghiêm Huy cười dỗ dành: "Đương nhiên là được, qua lại với ai là quyền tự do của em, sao anh lại can thiệp chứ? Anh biết em đã xem người ta như một người bạn rồi, hơn nữa cậu ấy thoạt nhìn cũng rất coi trọng em, rất nhiều người trong vòng đều biết Bạch tam thiếu có chứng bực bội khi rời giường rất nghiêm trọng, có thể dậy thật sớm tới động viên em, đã nói lên thái độ của cậu ấy."
Chương Túc nhìn lẵng hoa bên cạnh có dòng chữ "Bạch Nhất Hàm tặng", cười cười nói: "Anh không can thiệp? Đừng tưởng là em không biết, anh ngầm ngăn cản Phái Phái không cho con bé lui tới chỗ em, sao hả? Sợ em dạy hư em gái anh à?"
Nghiêm Huy bất đắc dĩ the thé nói: "Coi em nói gì kìa, anh là sợ nó dạy hư em thôi, tổ tông* à, anh biết sai rồi mà em, tối qua là anh quá đáng, anh đã xin lỗi rồi, đừng nóng giận nữa nha?"
(* bản qt là "thả tông" mình nhớ mấy chương đầu cũng thấy từ này, do ko chắc nghĩa và tra ko ra nên giữ nguyên. Giờ có raw thì mình mới tra đc thả tông bằng tiếng Trung=祖宗 cũng đồng nghĩa "tổ tông "á)
Sắc mặt Chương Túc đỏ lên, lạnh lùng nói: "Trước bàn dân thiên hạ, nói hươu nói vượn gì vậy hả?!"
Nghiêm Huy đáng thương vô cùng nói: "Em xem em kìa, bắt đầu từ sáng sớm hôm nay, anh nói một câu em liền dỗi anh một câu, lửa giận vô cùng lớn, đầy mặt chán ghét anh, anh rất khổ sở."
Chương Túc cũng bất chấp trước công chúng, đè thấp thanh âm nghiến răng nghiến lợi nói: "Anh khổ sở? Anh còn có thể vô sỉ hơn nữa được không? Anh biết rõ hôm nay em khai trương, vậy mà còn lộng hành tới tận khuya, có xin anh thế nào anh cũng không chịu dừng......, anh có nghĩ đến em sao?"
Nghiêm Huy nhìn sắc mặt y có chút trắng bệch, vừa xót xa lại vừa thêm ân hận, vẻ mặt đau khổ nói: "Túc Túc anh sai rồi, tối hôm qua anh có uống chút rượu, đầu óc không minh mẫn, mới có chút mất khống chế. Anh bảo đảm về sau không bao giờ uống rượu nữa."
Chương Túc cười lạnh nói: "Không bao giờ uống rượu? Anh cho rằng tôi là đứa ngu sao?"
Nghiêm Huy hạ đầu xuống, nói: "Anh nói sai rồi, không bao giờ uống rượu thì hơi khó, dù sao có chút xã giao không tránh khỏi. Nhưng anh có thể bảo đảm, về sau uống rượu xong rồi liền quyết không vào phòng em, tới tìm em cũng quyết không chạm vào em luôn! Được chứ?
Bình luận