Chương 156: Cô ta đã chết
Editor: Thi xong nhẹ nhõm ghê, mik thấy bản thân đã phát huy tốt rồi, tuy hơi tiếc nuối môn văn vs sử và mấy câu sai ngu nhưng cũng đã cố gắng hết sức. Gửi lời chúc may mắn tới các bn độc giả 2k4 nha, mọi người và mình nữa đều vất vả rồi, đọc 1 chap truyện giải stress nào. Mình còn đợt thi năng khiếu nữa nên cuối tháng 7 mới hoàn toàn come back
See ya~~
============================
Phương Dịch nhấp miệng cười nói: "Nhất Hàm em thật kỳ lạ, người ta đều là sợ hãi trước hôn nhân, hôn lễ càng gần thì càng sợ, anh chưa từng nghe nói đến có người gấp không chờ nổi như em. Nói, nếu cả hai đều sốt ruột, sao không định ngày cưới gần một chút?
Bạch Nhất Hàm bất đắc dĩ: "Không có cách nào, em là một con người sợ lạnh, mùa đông không thích ra khỏi nhà xíu nào. Đó giờ luôn có một thói quen, chính là không làm bất cứ đại sự gì vào mùa đông cả, cái thói quen này Tĩnh Viễn đương nhiên biết. Anh ấy nói không muốn để hôn lễ của bọn em xuất hiện một chút tiếc nuối nào. Mùa xuân thì ấm áp, nhưng mà gió lớn, cho nên liền định vào mùa hè."
Phương Dịch nhún vai cười nói: "Hai người cũng thật thú vị, theo lý anh ấy nói như vậy, mùa hè thì nóng, mùa thu cũng gió lớn, mùa đông lại lạnh, thế hai người phải làm sao bây giờ? Nhưng mà cũng đúng, quan tâm gì tổ chức hôn lễ khi nào, dù gì tháng sau lấy giấy chứng nhận rồi thì hai người chính là bạn đời hợp pháp, hôn lễ cũng chỉ là một hình thức tuyên bố cho thiên hạ mà thôi."
Bạch Nhất Hàm cười nói: "Tĩnh Viễn cũng nói như vậy."
Phương Dịch ngẩng đầu nhìn thoáng qua, cười tủm tỉm: "Đúng rồi, anh nhớ tới còn có chút việc, phải đi trước đây, em còn ngồi chỗ này một lát phải không ?"
Bạch Nhất Hàm gật đầu nói: "A, vậy anh đi đi, em ngồi thêm một lát nữa, Tĩnh Viễn nói chút nữa sẽ tới đón em, chuyện của Tần Phong, anh cứ từ từ suy nghĩ lại đi."
Phương Dịch "Ừm" một tiếng, gật gật đầu rồi đứng dậy rời đi.
Bạch Nhất Hàm một tay nâng đầu, chán đến không biết làm gì cho từng viên đường vào cốc, đột nhiên nghe được một tông giọng trầm bên tai: "Một tách cà phê đang ngon cũng bị em làm hỏng rồi."
Bạch Nhất Hàm đã quen với giọng nói này đến tận xương tủy, nhưng mỗi lần nghe thấy, vẫn có cảm giác như bị điện giật, cậu né sang một bên, chà xát lỗ tai nói: "Anh tới rồi à? Có muốn cà phê không?"
Mục Tĩnh Viễn ngồi xuống bên cạnh cậu, nhìn cốc cà phê trước mặt chất đống mấy viên đường, buồn cười nói: "Anh tới được một lúc rồi, tiếc là người nào đó không nhìn thấy."
Bạch Nhất Hàm cả kinh: "Ể? Anh tới từ lúc nào vậy?"
Mục Tĩnh Viễn sờ sờ đầu tóc của cậu, ánh mắt như nước, ôn nhu nói: "Ngay lúc em nói cũng sốt ruột kết hôn.
Lỗ tai Bạch Nhất Hàm lặng lẽ đỏ, ấp úng: "Em chỉ nói bậy thôi."
Mục Tĩnh Viễn vẫn như cũ cười: "Được, Hàm Hàm của anh muốn nói gì thì là cái đó. Đúng rồi, nói cho em biết một tin, Đào Khởi đã chết."
Bình luận