Chương 151: Phòng y tế Mục gia
Giằng co trong chốc lát, Bạch Nhất Hàm linh quang chợt lóe, hỏi: "Có phải anh sợ em bỏ chạy không?"
Đôi mắt Mục Tĩnh Viễn mở to chút, phảng phất đang hỏi sao tự nhiên em thông minh đột xuất, Bạch Nhất Hàm nói:
"Đừng nhìn em như vậy, lúc trước anh không có bài xích với việc đi bệnh viện thế này, hôm nay lại nhất quyết không chịu đi, nghĩ lại hai người giữ cửa dưới lầu kia cũng không khó đoán được. Yên tâm, vốn dĩ em cũng không muốn chạy, giờ anh đã sốt thành như vậy, em còn có thể chạy tới đâu được ? Còn không mau buông tay, em đi tìm quần áo cho anh, đừng có di chuyển, em cõng anh lên xe."
Mục Tĩnh Viễn khẽ chớp mắt, không buông tay, ngược lại đem đôi mắt cũng nhắm lại.
Bạch Nhất Hàm táo bạo nói: "Mục Tĩnh Viễn! Anh đừng có giả bộ ngủ với em! Mau buông tay coi, bộ anh muốn bị nướng chín à! Anh muốn bị sốt đến ngốc luôn sao?"
Mí mắt đang nhắm của Mục Tĩnh Viễn rung động một chút, nhưng vẫn không chịu mở.
Bạch Nhất Hàm tức giận đến muốn tăng xông, cố kỵ, âm mưu cái gì đó đều quên sạch bách, cậu lôi kéo Mục Tĩnh Viễn đang dựa trên lưng mình, tức giận hầm hầm nói:
"Được thôi, vậy không cần thay quần áo, dù sao cũng không phải em mất mặt, em trực tiếp bưng anh lên xe vậy! Cứ nói em thích giở thói con nít, giờ anh nhìn anh coi! Còn lợi hại hơn em nhiều ấy chứ! Sốt cao như vậy, cũng không biết bị gì, lỡ đâu là viêm phổi thì sao hả? Lỡ là bị bệnh khác thì sao? Anh lại còn có thể nghĩ đến những chuyện không liên quan, rốt cuộc anh có biết nặng nhẹ hay không !"
Mục Tĩnh Viễn vẫn luôn không chịu nói chuyện khẽ mở miệng: "Anh biết, là em nặng ." Dù sao cũng không thể để em rời khỏi căn phòng này.
Bạch Nhất Hàm sửng sốt, cả người đều thoát lực, cậu lặng lẽ lau hốc mắt, vừa định nói chuyện thì thấy bác sĩ Trần thở hổn hển khiêng hòm thuốc một đường chạy từng bước vào phòng, cậu vội đem Mục Tĩnh Viễn thả lại trên giường, lui xuống một bên nói:
" Bác sĩ Trần ông mau tới xem anh ấy một chút đi, sáng nay ảnh đã hạ sốt rồi, tốn công sức mấy giờ liền, nhưng bây giờ lại đột nhiên sốt cao thế này, rốt cuộc là bị làm sao vậy?"
Bác sĩ Trần không dám trì hoãn, tiến lên kiểm tra một phen, lấy mẫu máu, nói với Mục Tĩnh Viễn: "Mục tổng, tôi đề nghị nên đi xét nghiệm máu, kỳ thật tốt nhất là có thể chụp X-quang lồng ngực, có phải đi bệnh viện sẽ tốt hơn không?"
Mục Tĩnh Viễn trầm mặc một lúc nói:
"Xét nghiệm với chụp X-quang lồng ngực thì trong nhà cũng có thể làm, trước kia thân thể cha tôi không tốt, lại không thích bệnh viện, mẹ tôi có mua những thiết bị thường dùng dựng thành phòng y tế. Sau khi hai người họ xảy ra chuyện, phòng y tế đã bị tôi niêm phong lại, bất quá thiết bị bên trong vẫn còn tốt, duy trì bảo dưỡng định kì, làm kiểm tra đơn giản sẽ không thành vấn đề."
Trần bác sĩ nói: "Vậy tôi...... Có thể sử dụng một chút được không ?"
Mục Tĩnh Viễn nhàn nhạt nói: "Nếu tôi đã nói, thì tất nhiên là có thể sử dụng."
Bình luận