Chương 150: Cảnh trong mơ
Có thể là gần đây cậu thật sự nghỉ ngơi không tốt, cũng có thể là trong lòng vẫn nhịn không được dâng lên một ngọn lửa hy vọng mong manh, cậu ở trên giường nằm một hồi, thế nhưng bất tri bất giác ngủ thiếp đi.
Đang mơ màng, cậu thấy Mục Tĩnh Viễn nhìn cậu bằng cặp mắt đựng đầy tình ý như sắp tràn ra, dùng tông giọng trầm độc đáo của mình không ngừng nói bên tai cậu: "Hàm Hàm, đây thật sự là cuộc sống lý tưởng nhất mà anh mong đợi. Anh hy vọng đợi đến khi chúng ta đều già rồi, cũng có thể giống hôm nay vậy, buổi tối cùng nhau tắm, rồi lại sấy khô tóc cho nhau."
"Hàm Hàm, anh thích sấy tóc cho em, thích rửa mặt tắm rửa cho em, chuyện gì làm cho em anh đều thích, em không biết đâu, mấy ngày này anh ở bệnh viện chăm sóc em, chú với dì còn nói anh vất vả, nhưng thật ra anh cảm thấy hạnh phúc vô cùng, bộ dáng em ngoan ngoãn ngồi ở trên giường chờ anh lau mặt cho em thật sự quá đáng yêu, ngay cả săn sóc em đi WC anh cũng rất thích."
"Hàm Hàm, trước kia anh còn có thể khống chế chính mình, nhưng từ sau khi ở bên em, anh phát hiện mình thật sự càng ngày càng biến thái, anh muốn mọi lúc được ôm lấy em, tay của anh không muốn rời khỏi làn da của em, anh luôn muốn được hôn em, cho dù là tóc, cho dù là chân, anh còn muốn mãi mãi được nằm trong cùng ổ chăn với em, thậm chí nhìn em thay quần áo, anh còn muốn đi tới ngửi lấy hương thơm. Hàm Hàm, anh có thể đã có triệu chứng cơ khát da thịt, anh muốn thu nhỏ em lại, mọi lúc đều mang theo bên người, không muốn xa em dù chỉ là một phút."
"Hàm Hàm, mục tiêu cả đời người còn lại của anh chính là: Yêu em, bảo vệ em, bên em đến già, cũng cố gắng sống lâu hơn em một chút, mãi mãi cũng không cho em cảm nhận được sự cô độc."
Anh nói, biểu tình dần dần trở nên đau thương, ngữ điệu trầm thấp: "Hàm Hàm, em kháng cự anh thân cận, kháng cự anh hôn, Hàm Hàm, em..... Hối hận đã cùng anh ở bên nhau sao? Em hối hận rồi sao?"
"Em không muốn kết hôn, kháng cự anh tới gần, Hàm Hàm, anh...... anh rất sợ."
"Vốn dĩ anh cho rằng, em yêu anh, tuy rằng không sâu đậm bằng anh yêu em, nhưng cũng...... Cũng là rất yêu, chẳng lẽ là anh tự mình đa tình sao?"
"Em nhất định phải tra tấn anh như vậy sao? Hàm Hàm, em có còn...... Yêu anh không?"
"Nhất Hàm, em không tin anh, em chỉ dựa vào vài câu đối thoại không nguyên vẹn liền lật đổ đi tình cảm mà anh dành cho em, chẳng lẽ mối quan hệ bấy lâu nay của chúng ta ở trong mắt em đều không đáng một xu sao? Tại sao em lại không hề tin tưởng anh?"
"Anh không hiểu, sao em có thể nói ra câu từ bỏ anh dễ dàng như vậy, Hàm Hàm, anh ở trong lòng em, rốt cuộc được coi là gì?"
Anh liền đứng như vậy, biểu tình đau thương, sắc mặt tiều tụy, trong mắt chậm rãi chảy xuống hai hàng huyết lệ, thì thào nói: "Bạch Nhất Hàm, anh yêu em bằng cả tấm lòng, em lại đối xử với anh như vậy, anh không muốn yêu em nữa, em tựa như một hòn đá dù bao bọc thế nào cũng vĩnh viễn không ấm lên được, thật sự quá lạnh......"
Bạch Nhất Hàm đau lòng lại sốt ruột, cậu cố gắng muốn đến ôm anh, thế nhưng lại không cách nào cử động được, cậu muốn lớn tiếng nói cho Mục Tĩnh Viễn biết: Anh đừng khổ sở, em cũng yêu anh! Em trước nay đều chưa từng nghĩ đến việc từ bỏ anh!
Bình luận