🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 149: Hiểu lầm trầm trọng

Bạch Nhất Hàm cũng không sợ anh một chút nào, dù sao lời nói đã nói ra, không còn gì phải cố kỵ, nghĩ đến cái ngày ác mộng đó, cậu hồng con mắt nói:

"Lần trước, bác sĩ Chu tới kiểm tra, các người trốn trong thư phòng thương lượng, em đi ra tìm anh, không cẩn thận nghe được. Tĩnh Viễn, em thật sự hy vọng rằng sinh mạng của mình có thể dừng lại vào cái ngày đó, dừng ngay khoảng khắc em đang bước khỏi cửa phòng, và vĩnh viễn cũng không cần biết về 'phương pháp trị liệu' này của các người !"

Mục Tĩnh Viễn tiến lên ôm chặt cậu, không màng đến sự giãy giụa của cậu, trầm giọng nói:

"Vậy em nhất định chỉ nghe được phần đầu, Hàm Hàm, em phải tin anh, tình yêu mà anh dành cho em trước nay chưa bao giờ là giả dối. Không biết từ khi nào bắt đầu, anh đã yêu em, trước cả khi anh ước định với Tuyết Tình, sớm hơn cả lúc em yêu đương với Đào Khởi. Em có biết anh vì cái gì lại đáp ứng lời đề nghị của Tuyết Tình không? Bởi vì anh cho rằng chúng ta cả đời đều không có khả năng, cho nên chỉ là một cái hôn ước bằng miệng mà thôi, có làm sao đâu? Hàm Hàm, em không thể hoài nghi anh như vậy, anh đối với em thế nào, chính em không cảm nhận được sao?"

Bạch Nhất Hàm giãy giụa không có kết quả, yếu ớt nói:

"Tĩnh Viễn, anh xem đi, chính là bởi vì anh cứ nói không hề có chút áp lực như vậy, em mới có thể tin là thật. Em biết anh từ nhỏ đến lớn đều thương em, em sinh bệnh, anh sợ em ngày nào đó luẩn quẩn trong lòng, sẽ đột nhiên một đao tự kết liễu mình. Anh muốn cho em hy vọng tốt đẹp về cuộc sống này, anh đã trả giá quá nhiều vì em. Nhưng Tĩnh Viễn à, em thật sự không cần mà, giờ em nói cho anh biết, em sẽ không tự sát nữa, em sẽ sống thật tốt, nhiệm vụ của anh đã hoàn thành rồi, có thể trở về với cuộc sống  ' bình thường '!

Những lời này, em vốn không định nói ra, em vốn dĩ cho rằng em phối hợp với mọi người diễn thật tốt vở kịch này thì em sẽ nhanh' khỏe lên ', anh giữ nguyên kế hoạch chào bế mạc, em cũng về cái ổ nhỏ của mình, mọi người đường ai nấy đi, như vậy thật tốt, tất cả mọi người không xấu hổ, chẳng lẽ không phải đều vui vẻ sao? Nhưng anh vì cái gì rõ ràng là đang gạt em, lúc em đang lui về phía sau một bước sao anh không chịu nhân cơ hội rời đi, ngược lại còn từng bước ép sát? Thậm chí còn nói với em chuyện kết hôn hết lần này đến lần khác? Chẳng lẽ lúc anh nói ra những lời này không tự thấy buồn cười sao?!"

Mục Tĩnh Viễn tức giận đến hai mắt tối sầm lại, gắt gao ôm cậu nói:

"Đây là bí mật của em?' cái ổ nhỏ' của em là cái gì? Là căn nhà kia sao? Em muốn một mình trốn tới đó về sau vĩnh viễn rời xa anh?! Em cho rằng anh tự biến bản thân thành thuốc, giúp em chữa bệnh? Hàm Hàm, anh thật sự không có vĩ đại đến vậy, nếu không phải bởi vì yêu em, muốn được đến bên em, sao anh có thể đáp ứng loại chuyện này?! Em không biết bữa tiệc mừng thọ Nghiêm lão tối đó anh vui sướng biết bao nhiêu, đó là ngày hạnh phúc nhất trong cuộc đời của anh! Anh thừa nhận là anh có chuyện giấu diếm em, nhưng tuyệt đối không phải là tình cảm mà anh dành cho em!

Đúng, chú với dì phát hiện em sinh bệnh, muốn để anh an ủi em, nhưng trước khi đó chúng ta cũng đã ở bên nhau, lúc ấy anh không nói, chỉ vì sợ họ sẽ phản đối chuyện của chúng ta, nên mới thuận nước đẩy thuyền mà thôi. Giờ anh biết anh sai rồi, anh không nên dùng cách đầu cơ trục lợi này để lấy được sự đồng ý của hai người họ, nếu lúc đó anh trực tiếp làm rõ chuyện của chúng ta, em sẽ không có hiểu lầm trầm trọng như vậy!"

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...