Chương 148: Còn yêu anh không ?
Mục Tĩnh Viễn nhìn Bạch Nhất Hàm, thấy sắc mặt cậu không quá đẹp, vội nói: "Hàm Hàm không cần về cùng con, người làm ở nhà con cũng không ít, cứ để em ấy nghỉ ngơi vài ngày đi."
Bạch Bác Nhân không khỏi phân trần nói:
"Con đang bị bệnh, một mình về khẳng định là không được. Nói nữa, Hàm Hàm lo cho con, dù có không đi thì cũng không nghỉ ngơi được, còn không bằng đi theo thì tốt hơn. Nếu con là đau lòng để nó mệt, thì liệu mà nhanh khỏe lên. Được rồi, Tĩnh Viễn còn đang phát sốt, sắc mặt cũng không tốt, trở về nằm đi."
Nhìn theo hai người lên lầu, mẹ Bạch khó hiểu nói: "Sao anh lại đồng ý để chúng nó về? Người trong nhà nhiều vậy nếu mà chăm sóc cho thằng bé khỏe lên chút thì Hàm Hàm cũng không cần phải vất vả như vậy. Hai đứa về nhà Tĩnh Viễn rồi, một mình Hàm Hàm sao mà chiếu cố nổi đây?"
Bạch Bác Nhân thở dài nói:
"Hiểu Nhiễm, nói vậy em cũng đã nhìn ra giữa bọn nó có gì đó không ổn. Thật ra trước đó anh đã mơ hồ có chút cảm giác, chỉ là bác sĩ Chu đã nói Hàm Hàm sẽ sớm khỏe lại, Tĩnh Viễn lại tỏ vẻ thật sự thích nó, muốn kết hôn với nó, tin tức tốt quá nhiều, nhất thời liền không nghĩ nhiều tới chỗ hỏng. Nhưng từ sau khi Tĩnh Viễn khó hiểu ngã bệnh, không khí giữa hai đứa nó liền càng không đúng, yêu nhau không sợ cãi vã, chỉ sợ cứ không xa không gần như vậy. Tĩnh Viễn không phải một người mềm yếu, nếu không phải trong lòng có việc thì chút bệnh vặt này cũng không thể kéo dài như vậy.
Vừa rồi nhìn thái độ của Tĩnh Viễn, là quyết tâm muốn bỏ đi, nếu thật sự để mình nó về, e là giữa hai đứa còn tệ hơn. Không bằng để cả hai đứa cùng về, không có người khác, giải quyết chuyện gì cũng mạnh dạn hơn, vợ chồng son mà, không có trở ngại nào mà không qua được, có chuyện gì cứ nói ra là tốt rồi."
Mẹ Bạch cũng thở dài nói: "Aiz, nhưng mà Hàm Hàm nó......"
Bạch Bác Nhân ôm bả vai bà nói: "Yên tâm đi vợ à, Tĩnh Viễn đối với Hàm Hàm như thế nào em còn không biết sao? Dù là cãi nhau, cũng sẽ không để nó chịu thiệt."
Mẹ Bạch gật đầu nói: "Vậy cũng đúng, aiz, hai đứa nhỏ này, thật là làm người khác không bớt lo, trai gái gì đều là món nợ của bậc làm cha làm mẹ mà."
Bạch Bác Nhân nhẹ vỗ vai bà vài cái, ôn nhu nói: "Cho nên nha, anh đuổi hết bọn nó ra ngoài rồi, mặc kệ tụi nó đi, cứ để tự bọn nó giải quyết!"
Mẹ Bạch nhịn không được cười một tiếng, liếc xéo ông một cái.
Một đêm không nói chuyện, sáng sớm hôm sau, Trần Hoành sớm chạy tới, bận bận rộn rộn cất hành lý của hai người lên xe, ngồi ở trong xe đợi.
Buổi sáng Mục Tĩnh Viễn mới vừa hạ sốt, trên trán lấm tấm một tầng mồ hôi mỏng, nắm tay Bạch Nhất Hàm đi xuống lầu.
Mẹ Bạch tiến lên nói: "Đi về đến nhà con phải chú ý tĩnh dưỡng hơn, đừng nôn nóng làm việc, nghỉ ngơi nhiều hơn, thả lỏng tâm tình, vậy mới có thể mau khỏi bệnh."
Mục Tĩnh Viễn mỉm cười nói: "Dạ, dì cứ yên tâm. "
Mẹ Bạch vuốt cổ áo của Bạch Nhất Hàm, ôn nhu nói: "Hàm Hàm, con trưởng thành rồi, đừng cứ chơi tính trẻ con. Tĩnh Viễn đang bị bệnh, con phải chăm sóc nó với bản thân thật tốt, đừng có lúc nào cũng nóng nảy."
Bình luận