Chương 147: Dọn về nhà ở
Bạch Nhất Hàm há miệng thở dốc, gian nan nói: "Ông nội, ông không hiểu đâu......" Bọn con sẽ không trở thành bạn đời của nhau, tất cả đều là giả.
Bạch lão gia tử nói:
"Chuyện của người trẻ tuổi các con ông nội thật sự không hiểu lắm, nhưng từ nhỏ đến lớn, Tĩnh Viễn đối xử với con thế nào, trong lòng con hẳn là hiểu rõ. Ông có thể nhìn ra được là cậu ta vẫn luôn cố nhích lại gần con nhưng con thì cứ kháng cự nó, này thật sự quá tổn thương tấm lòng của người ta. Dù bên ngoài cậu ta trông có mạnh mẽ thế nào đi nữa, thì phần mềm yếu nhất cũng hướng về phía con. Nhất cử nhất động của con đều có thể làm cậu ta tổn thương, đã là người yêu của nhau, con nên bảo vệ phần mềm yếu này của cậu ta thay vì lợi dụng ưu thế của mình để làm thương tổn nó, con nói phải không? A, đương nhiên, nếu là cậu ta đã làm sai điều gì, chọc bảo bối nhỏ của ông nội không vui, vậy thì trừng phạt một chút cũng là cần thiết!"
Anh ấy không có làm gì sai, nhưng ra nông nỗi này, là nên đi trách ai được? Bạch Nhất Hàm tựa đầu vào vai ông mình, tâm trí hỗn loạn, khi nỗi thống khổ lúc ban đầu biết được chân tướng qua đi, trái tim cậu dịu lại một chút, lại hồi tưởng từng chút một những khoảnh khắc cậu cùng Mục Tĩnh Viễn ở chung. Trong lòng không phải không có nghi ngờ, nếu Mục Tĩnh Viễn chỉ là đang sắm vai người yêu của cậu, vậy thì ảnh cũng quá nhập tâm rồi đi, từng ánh mắt, nhất cử nhất động, những lời nói tràn đầy tình ý, còn có những lúc nóng bỏng điên cuồng trên giường, chẳng lẽ đều là giả sao? Nếu anh ấy chỉ coi mình như một đứa em trai, vậy sao anh ấy có thể làm những việc đó tự nhiên như thế?
Khi anh ấy nói với mình chuyện kết hôn, hai mắt sáng ngời như vậy, sau khi bị mình cự tuyệt lại là hụt hẫng như vậy, cả người đều giống như một chú chó to xác bị người ta vứt bỏ đi vậy, những điều này đều là giả thôi sao?
Mình có thể dễ dàng tác động đến tâm trí ảnh, khống chế cảm xúc ảnh, đây là điều mà một người "Em trai" có thể làm được sao? Cậu vẫn không khống chế được lại hồi tưởng về mọi thứ giữa hai người họ, những chi tiết nhỏ nhặt lúc ở chung giữa hai người cậu đều nhớ rõ ràng, mỗi lần hồi tưởng, cậu đều sẽ nhịn không được cảm thấy những gì ngày đó nghe lén được chỉ là ác ý đóng kịch. Chính là cậu hiểu rằng ngày đó nghe được, đều là sự thật, từ ngày đó về sau, cảm xúc của mẹ rõ ràng lại tăng thêm một bậc, mỗi ngày đều cười tủm tỉm, ba ba cũng là một bộ dáng thần thanh khí sảng, cậu biết, đây là bởi vì cậu sắp "Khỏe" hơn nữa từ ấy về sau cậu cẩn thận quan sát, thần sắc mẹ nhìn Mục Tĩnh Viễn luôn mang theo một chút áy náy, đối xử với anh ấy có khi còn tốt hơn với anh hai, cậu biết, đây là bởi vì cảm kích.
Khi trước, cậu bị hạnh phúc đến bất chợt làm đầu óc mụ mị, vốn dĩ đã không thông minh cũng hoàn toàn từ bỏ không cần. Sau khi biết sự thật, cậu cẩn thận hồi tưởng, mới phát giác sau khi trọng sinh đã có rất nhiều chuyện phát triển đến thật sự quá mức thuận lợi, thuận lợi đến mức có chút cố tình. Giờ nghĩ đến, những cái đó làm cậu phảng phất đặt mình trong cảnh "Chuyện tốt" trong mơ sợ rằng đều là người trong nhà cố tình an bài ra "Phương pháp trị liệu " đi.
Bình luận