Chương 145: Trực giác của người yêu
Ý cười trên môi Tề Minh Dương thu liễm một chút, duỗi tay cùng Mục Tĩnh Viễn bắt tay nói: "Đã lâu không gặp, Mục tổng thoạt nhìn khí sắc không tồi, sắp tới có chuyện vui gì sao?"
Mục Tĩnh Viễn ngoài cười nhưng trong không cười: "Cũng không hẳn là có chuyện vui gì, chỉ là hài lòng với cuộc sống hiện giờ mà thôi, không thể so với Tề tổng, vừa thầu được hợp đồng lớn, xuân phong đắc ý* a."
*Xuân phong đắc ý: chỉ sự đỗ đạt , thời xưa thường dùng để chỉ đường làm quan rộng mở , thăng quan tiến chức thuận lợi
Tề Minh Dương ha hả cười: "Một chút đỉnh tiền mà thôi, không lọt vào mắt của Mục tổng."
Bạch Nhất Hàm nhìn hai người họ ngươi tới ta đi đấu võ mồm, có chút khó hiểu. Với sự hiểu biết của cậu đối với Mục Tĩnh Viễn, cái dạng như bây giờ của anh rõ ràng là đang bảo vệ địa bàn, biểu tình còn khá là nghiêm trọng. Cậu nghi hoặc nhìn Tề Minh Dương, người này tuy rằng có chút lòng dạ hẹp hòi, không thể chơi thân, nhưng anh ta cũng chỉ khách khí chào hỏi một cái rồi nói đôi ba câu mà thôi, không đến mức phải phòng bị như vậy mà phải không ?
Cậu nhìn vẻ mặt Mục Tĩnh Viễn trông có chút sắc bén cùng cánh tay đang ôm chặt sau lưng mình, thở dài thầm nghĩ: Mục Tĩnh Viễn là thật sự rất để ý mình, điểm này không thể nghi ngờ, chỉ tiếc, đây không phải yêu.
Cậu quay đầu lại nhìn chị hai Bạch Tuyết Tình cùng Thẩm Thiên Dương đang sóng vai đứng chung một chỗ xã giao với những người khác, giữa hai người đều tràn đầy hơi thở tình yêu, đây là không thể giả vờ được. Cậu khẽ thở phào nhẹ nhõm, cũng may, thông qua nửa tháng này cẩn thận quan sát, chị hai cùng Thẩm Thiên Dương hẳn là thật.
Đang có chút thất thần thì bị vỗ nhẹ vào vai, cậu quay đầu nhìn lại, thì ra là Nghiêm Phái. Cô mặc một bộ váy trắng trông khá tinh nghịch, tóc đuôi ngựa búi cao cao, thoạt nhìn vẫn tràn trề sức sống như mọi khi.
Cô cười nhìn lướt qua Mục Tĩnh Viễn, ghé vào bên tai Bạch Nhất Hàm nói: "Mục tổng nhà anh có phải ghen rồi không? Nhìn sắc mặt nghiêm túc của anh ấy đi, thấy từng đợt gió lạnh thổi qua luôn."
Bạch Nhất Hàm cứng đờ cười một chút, nói: "Nào có, đừng nói bậy, sao em tự chạy tới bên này?"
Cô chu chu mỏ chỉa qua một bên nói: "Tại anh hai em với anh Chương ở bên kia chứ ai. Em chỉ nói chuyện với anh Chương có mấy câu, lại bị anh hai ghét bỏ, nên em liền tới tìm anh chơi nè."
Cô đang nói chuyện, đột nhiên cảm thấy sau gáy có chút ớn lạnh, giật mình một cái, ngẩng đầu liếc trái liếc phải thì đối diện ánh mắt nặng nề của Mục Tĩnh Viễn. Thấy anh đang rũ mắt nhìn chằm chằm bàn tay của mình đang câu bả vai Bạch Nhất Hàm, với kinh nghiệm phong phú khi cùng anh hai tranh đấu Nghiêm Phái như bị điện giật mà lập tức buông tay ra, cũng kéo giãn khoảng cách một cánh tay với Bạch Nhất Hàm, cười cứng nhắc chào hỏi:
"Mục tổng"
Sắc mặt Mục Tĩnh Viễn lúc này mới hòa hoãn xuống, kéo Bạch Nhất Hàm về bên người mình, mỉm cười đáp lại: "Tam tiểu thư của Nghiêm gia, tới tìm Nhất Hàm sao?"
Bình luận