Chương 144: Tiệc mừng thọ
Bạch Nhất Hàm lần này không có né tránh, nhưng cũng không nhúc nhích, chỉ rũ cổ tay xuống an tĩnh mặc anh nắm. Mục Tĩnh Viễn ở trong lòng tự giễu nói: Sao mình lại trở nên giống phái nữ vậy, tính toán chi li, lo được lo mất? Hàm Hàm em ấy thực sự yêu mình, điểm này không phải mình đã sớm xác định từ trước đó rồi sao? Không có gì phải bất an, đây là Hàm Hàm của mình, hai người họ sẽ kết hôn sớm thôi.
Nghĩ đến chuyện kết hôn, ánh mắt anh lại có chút ảm đạm, bởi vì Hàm Hàm của anh cũng không muốn nhanh kết hôn với anh, lý do là vì bọn họ còn trẻ, không cần phải kết hôn sớm như vậy, hơn nữa hiện tại bọn họ ở bên nhau, cũng nhận được sự chấp thuận của người nhà, so với kết hôn cũng chẳng khác gì, hà tất chấp nhất với một miếng giấy đó?
Hàm Hàm còn nhỏ, không muốn hôn nhân trói buộc sớm như vậy cũng có thể lý giải, chính là không có thể cầu hôn thành công khiến Mục Tĩnh Viễn vẫn thực mất mát. Anh cảm thụ được làn da tay tinh tế mình đang nắm, thầm nghĩ, mình nên kiên nhẫn hơn nữa, cho Hàm Hàm thêm một ít thời gian, chờ em ấy chơi đủ rồi, lại kết hôn cũng không muộn, dù sao bọn họ sớm hay muộn gì cũng sẽ kết hôn.
Anh ngẩng đầu nhìn những người khác, cũng không có ai phát giác Bạch Nhất Hàm không ổn, nói nói cười cười đều thực vui vẻ, có thể là mình đa tâm đi.
Bạch lão gia tử rất vui vẻ, bị Bạch Nhất Hàm chọc đến liên tiếp cười to, cả người đều giống như trẻ đi vài tuổi, cụ tuy rằng luôn căn dặn con trai cùng cháu mình là đừng chiều chuộng Bạch Nhất Hàm quá trớn, miễn cho chiều hư cậu không biết trời cao đất dày. Nhưng mà chính bản thân cụ, lại chiều lợi hại hơn bất luận kẻ nào, lý do của cụ là chỉ được ở chung với Bạch Nhất một khoảng thời gian ngắn ngủi thôi, chẳng lẽ phải dùng khoảng thời gian ở chung hiếm hoi để giáo huấn cậu sao? Chuyện giáo dục, đương nhiên là phải để cho cha mẹ anh chị tới thực hiện rồi, cụ chỉ là người thế hệ trước, chỉ cần phụ trách cưng chiều cậu là được.
Trước khi Bạch Nhất Hàm tới gặp ông nội, cảm giác tưởng niệm cùng áy náy đan chéo trong lòng luôn khiến cậu rất khẩn trương, nhưng khi chân chính gặp được ông nội vẫn còn khỏe mạnh, cậu lại phát hiện, thứ lấp đầy trong lòng chỉ có biết ơn, cậu lại một lần nữa cảm tạ trời xanh đã để cậu trở về một lần nữa, đền bù tội nghiệt mà chính mình phạm phải và hy vọng cả đời này, ông nội có thể khỏe mạnh trường thọ, làm một ông lão tính trẻ con thật vui vẻ, không bao giờ nhọc lòng vì những người con cháu bọn họ.
Bạch lão gia tử cười tủm tỉm trò chuyện với Bạch Nhất Hàm một lát, lại nói với Bạch Ngạn: "Này A Ngạn, sao mà con không mang theo Khương Hoa đến hả? Không phải con nói đã bắt được cậu ấy rồi sao? Không phải khoác lác đó chứ?"
Bạch Ngạn bất đắc dĩ nói: "Ông à, công ty có việc, phải đến ngày mai cậu ấy mới tới được."
Bạch lão gia tử trừng hai mắt, nói: "Hay cho con, có phải ức hiếp người ta, đem hết việc của mình đều đẩy cho người ta làm rồi hay không? A Ngạn ông nói cho con biết, người yêu ấy hả, mặc kệ là nam hay nữ, đều là phải thương yêu. Con đến quan tâm người ta, yêu thương người ta. Đây cũng không phải là vấn đề con có mua cái gì tặng người ta hay nói anh yêu em mà hoàn thành nhiệm vụ, chuyện này con có biết không?
Bình luận