Chương 143: Sống thật vui vẻ
Vậy chị hai thì sao? Chị thật sự yêu Thẩm Thiên Dương sao? Chị...... Thật sự hạnh phúc sao?
A a a a!!!!
Tại sao chuyện này lại xảy ra? Một đời này, hạnh phúc đến quá nhanh, nhanh đến mức luôn làm cậu cảm thấy như đang mơ, thì ra đó cũng không phải là ảo giác, tất cả đều là giả dối, hạnh phúc mà cậu có được, là đến từ sự hy sinh của người nhà.
Cậu ôm đầu, nghĩ đến những lời đắc chí, những lần quấn quýt si mê Mục Tĩnh Viễn trước đây, quả thực xấu hổ đến không chỗ dung thân, đặc biệt là những lần làm tình thường khiến tai cậu đỏ bừng mỗi khi nghĩ tới, rồi lại cảm thấy hết sức ngọt ngào, những lần bản thân chủ động phóng đãng thuận theo trên giường, càng khiến mặt cậu nóng như lửa đốt. Thật sự hy vọng ông trời có thể cho cậu một cái khe đất để chui vào mà vĩnh viễn cũng không thoát ra được, hy vọng thời gian có thể quay ngược lại lần nữa, trở lại ngay khoảnh khắc trọng sinh, thì việc làm đầu tiên của cậu nhất định sẽ là trốn đến một nơi thật xa. Dù có để cho bọn họ cảm thấy mình chết bất đắc kỳ tử cũng tốt, sau khoảng thời gian đau buồn ngắn ngủi thì họ có thể bắt đầu một cuộc sống mới, mà cậu có thể trốn trong chỗ tối, cố gắng thay đổi những điều tiếc nuối khác.
Kỳ thật giờ vẫn còn may, anh hai cùng anh Khương hẳn là tốt thật, đất thành Nam đã nắm trong tay, Bạch Thị cũng sẽ ổn, chỉ cần Bạch gia không ngã, thì sẽ không có phát sinh bi kịch nữa. Chị hai...... Nếu chị ấy là thật sự yêu Thẩm Thiên Dương, vậy thì thực tốt, Thẩm Thiên Dương cũng rất yêu chị, nếu...... tình yêu của hai người cũng chỉ là một tuồng kịch, vậy chỉ cần không có cậu, tất cả đều sẽ trở lại quỹ đạo.
Cậu nâng đôi mắt khô khốc lên, nhìn quanh phòng một vòng, ánh mắt dừng tại hình ảnh ly pha lê đặt trên mặt bàn. Lần này Mục Tĩnh Viễn không có ở đây, cậu nhất định có thể thành công đúng không ?
Giống như bị ma nhập cậu chậm rãi đi đến phía cái ly, ánh mắt si mê tựa như ngày thường vẫn nhìn Mục Tĩnh Viễn, đầu ngón tay lạnh lẽo khẽ chạm vào thành ly, cậu tự giễu cười một tiếng. Trách không được trong phòng không biết bắt đầu từ khi nào mà không tìm ra bất luận thứ vũ khí sắc bén nào, vật dụng bằng pha lê cũng chỉ dư lại cái ly uống nước, thì ra là sợ cậu tự sát.
Sợ cậu tự sát a, đúng vậy, cả nhà làm tất cả những điều này, đều là vì sợ cậu tự sát, nếu như bây giờ cậu chết rồi, chẳng phải sẽ làm mọi sự cố gắng và hy sinh của mọi người đều đổ sông đổ bể hay sao?
Cậu nhẹ nhàng đặt cái ly xuống. Không thể chết được, thậm chí không thể bị thương, phải sống, người nhà của cậu làm ngần ấy là hy vọng cậu có thể tồn tại, để cậu có thể vui vẻ. Vậy thì, cậu nên sống thật "Vui vẻ". Ngẫm lại vừa rồi, ba, mẹ, Tĩnh Viễn của cậu, giọng điệu của họ vui biết bao khi nghe được bác sĩ Chu nói mình sắp khỏi bệnh a. Như bây giờ, họ đang vui vẻ mà nhỉ? Mà mình bất quá là một thân thịt nát, cứ buông bỏ thì có làm sao đâu? Huống chi, diễn kịch với Mục Tĩnh Viễn, cậu vẫn là chiếm tiện nghi lớn bằng trời...
Hãy quý trọng khoảng thời gian này đi Bạch Nhất Hàm, chờ mày "Khỏe", Tĩnh Viễn liền phải trở về cuộc sống "Bình thường", đến lúc đó, mày cũng đừng làm ra bộ dạng không kiềm được thống khổ lố bịch này khiến cho bọn họ khó xử. Mày sẽ mỉm cười chúc anh ấy hạnh phúc đúng không? Mày đã làm chậm trễ anh ấy quá lâu rồi.
Bình luận