Chương 142: ( Không cần anh hy sinh)
Thứ tư, lại đến ngày bác sĩ Chu tới nhà tái khám cho Bạch Nhất Hàm, hai người ở trong phòng hàn huyên mấy tiếng đồng hồ. Nói chuyện phiếm với bác sĩ tâm lý khiến cậu thấy rất thư thái, cộng thêm việc tối hôm qua lại có chút "Làm lụng vất vả" quá mức, Bạch Nhất Hàm thế nhưng nhịn không được đã ngủ.
Bác sĩ Chu đi ra đóng cửa lại, nhỏ giọng nói: "Ngủ rồi."
Mục Tĩnh Viễn lặng lẽ đẩy cửa thăm dò thì thấy Bạch Nhất Hàm đang ngủ trên sô pha, trên người đắp một tấm chăn mỏng, hẳn là bác sĩ Chu thấy cậu ngủ nên đắp lên. Mục Tĩnh Viễn lo lắng cậu ngủ như vậy sẽ không thoải mái, cũng dễ bị sái cổ, liền tay chân rón rén bước vào phòng nhẹ nhàng bế cậu lên đặt trên giường, đắp chăn đàng hoàng, lúc này mới đi ra ngoài đóng cửa lại.
Bạch Nhất Hàm ngủ cũng không sâu, lúc Mục Tĩnh Viễn đặt cậu lên giường thì ý thức cậu liền thanh tỉnh rồi, chỉ là tình hình lúc cậu mới vừa tỉnh không muốn mở mắt, nhắm mắt một hồi nghe được tiếng đóng cửa "Cùm cụp"vang lên, thanh âm rất nhỏ, sẽ không ảnh hưởng gì tới người đang ngủ. Bạch Nhất Hàm khẽ mở mắt ra cười nhẹ, Mục Tĩnh Viễn người này lớn lên cao lớn, mấy năm gần đây lại càng ngày càng nghiêm túc, ai cũng đều nói anh tâm tư thâm trầm, lại rất lạnh lùng, càng ngày càng giống như một cục đá. Nhưng khi ở chung với Bạch Nhất Hàm, anh ấy lại có nét dịu dàng độc nhất vô nhị, cũng không phải cỡ nào oanh oanh liệt liệt, mà chỉ là những chi tiết nhỏ trong cuộc sống thường ngày. Sự trân trọng như vậy, làm Bạch Nhất Hàm cảm thấy an toàn cùng ấm áp, cậu không thể tưởng tượng nếu có một ngày mất đi Mục Tĩnh Viễn, cậu sẽ thế nào.
Cậu nằm trong chốc lát, rốt cuộc cũng ngủ không được, đơn giản xuống giường, định đi tìm Mục Tĩnh Viễn chơi, mở cửa lại phát hiện trong nhà im ắng, khắp nơi đều không có người. Mẹ cũng không có ở trong phòng khách xem TV, ngay cả thím Dương cũng không thấy bóng dáng, cậu gãi gãi đầu, đều đã chạy đi đâu?
Cậu ở trong phòng tìm một vòng, một người cũng chưa thấy được. Việc lạ, ngày thường lúc cậu ngủ Mục Tĩnh Viễn dù không ở trong phòng trông, cũng tuyệt đối không ra ngoài, hôm nay là đã chạy đi đâu rồi? Hừ, nhân lúc em ngủ rồi bỏ em lại một mình trong nhà chạy ra ngoài, chờ em bắt được anh rồi, xem em xử lí anh thế nào!
Thôi, vẫn là trở về phòng chơi game vậy, cậu cũng không tin thuộc tính bánh dẻo* như Mục Tĩnh Viễn hôm nay còn có thể tới công ty cùng mà không có cậu!
(* ý nói là dính người)
Cậu nghiến răng, căm giận đi về, khi đi ngang qua cửa thư phòng của Bạch Bác Nhân thì nghe thấy bên trong có chút động tĩnh. Hay thật, thì ra là ở chỗ này, bị em bắt được rồi đi? Chứng cứ rành rành!
Cậu tới gần cửa thư phòng, phát hiện thì ra cửa không đóng kĩ để lộ một cái khe hở nho nhỏ, mới có thể để thanh âm lọt ra ngoài, cậu mang một đôi dép lê đi trong nhà mà Mục Tĩnh Viễn mua cho, hành lang được trải thảm hút đi những tiếng bước chân nhỏ, người trong thư phòng chưa phát hiện cậu tới gần. Cậu đang định lập tức đẩy cửa ra hù dọa bọn họ nhảy dựng, nhưng mới vừa nâng tay lên lại nghe thấy tiếng của bác sĩ Chu người lẽ ra phải rời đi:
Bình luận