Chương 141: ( Gạo nấu thành cơm)
Bạch Ngạn u oán nhìn cậu ta một cái, uể oải nói: "Không có."
Khương Hoa chưa từng gặp qua anh ta tâm trạng xuống dốc như vậy, đau lòng nói: "Ngài có phải mệt quá rồi không ? Hay là ngủ tiếp một lát nữa ?"
Bạch Ngạn yếu ớt nói: "Không ngủ, chút nữa còn có việc phải làm." Giả bộ ngủ đã vô dụng, còn ngủ cái p!
Khương Hoa càng đau lòng, nhịn không được đi đến gần ngồi xổm xuống nói: "Tinh thần của anh rất không tốt, là chỗ nào không thoải mái sao? Nếu không đi bệnh viện nhìn xem được không?"
Bạch Ngạn lắc lắc đầu, hỏi:
"Đúng rồi, nhà của cậu đã bị Nhất Hàm bán rồi vậy buổi tối phải ở đâu?" Nếu không tới nhà tôi cũng được, người trong nhà sẽ nhiệt liệt hoan nghênh cậu!
Khương Hoa cười nói: "Nói đến nhà ở, Nhất Hàm quỷ nhỏ nghịch ngợm này, thằng bé đem căn nhà tự mình đứng tên rồi. Tôi nói sao có thể bán đi nhanh như vậy, thì ra chính thằng bé là người mua."
Bạch Ngạn gật gật nói: "Ờ, vậy tối cậu có rảnh sao?"
Khương Hoa sửng sốt: "Buổi tối? Có rảnh a, có chuyện gì sao?"
Bạch Ngạn không ôm hy vọng gì nói:
"Nghe nói gần đây có chiếu một bộ phim không tệ, muốn cùng đi xem không?"
Khương Hoa lần này là thật sự ngây ngẩn cả người, ngẫm lại biểu hiện khác thường của Bạch Ngạn cả ngày hôm nay: Đưa đồng hồ, ăn cơm, đi đường, tặng hoa, còn bây giờ là đi xem phim, cẩn thận nghĩ đến, đây còn không phải là quy trình hẹn hò bình thường sao?
Anh vẫn luôn không ngừng khuyên bản thân không nên nghĩ nhiều, cũng không dám nghĩ nhiều, nhưng Bạch Ngạn lại cho anh hy vọng càng ngày càng nhiều, nhiều đến làm anh không thể bỏ qua, anh cực lực áp chế trái tim đang nhảy lên từng nhịp vui sướng, nhỏ giọng hỏi: "Sao lại, muốn hẹn tôi đi xem phim?"
Quả nhiên! Đây là đang từ chối sao? Là từ chối rồi phải không? Bạch Ngạn có chút giận dỗi nói: "Xem một bộ phim thôi thì cần lý do gì?Nếu cậu không có hứng thú, tôi có thể đi một mình"
Khương Hoa đã áp chế nhịp tim mình , cái này làm cho hô hấp của anh hơi có chút dồn dập: "Được, tôi đi với ngài."
Bạch Ngạn nháy mắt lên tinh thần, thì ra công lược không phải vô dụng, chỉ là còn chưa hoàn thành tất cả các bước thôi sao?
Anh ta ho nhẹ một tiếng, tỉnh bơ nói: "Vậy được, buổi tối sau khi tan sở thì cùng nhau đi."
Khương Hoa nhìn anh, rốt cuộc ức chế không được khát vọng ngo ngoe rục rịch trong lòng, anh mang theo hi vọng, thử vươn tay, nhẹ nhàng nắm lấy đầu ngón tay của Bạch Ngạn đặt trên đầu gối, chỉ là đầu ngón tay.
Bạch Ngạn toàn thân chấn động, cảm giác tê dại bắt đầu từ đầu ngón tay bị nắm, nhanh chóng lan tràn ra toàn thân. Anh không dám nhúc nhích, chỉ ngẩng đầu nhìn đôi mắt Khương Hoa, Khương Hoa cũng đang nhìn anh, trong ánh mắt hơi có chút thon dài như là hàm chứa thủy quang, trong lúc nhất thời không ai lên tiếng, không khí sền sệt mà ái muội.
Bình luận