Chương 137: ( Chỉ có cơ hội này)
Chúc mn 1 năm mới vui vẻ nhe. Quà Tết như đã hứa, bão 5 chương :333
•••••••••••••••••••••••••••••••••••••••••••
Bạch Nhất Hàm khóe miệng mới vừa khép lại không bao lâu lại mở to: "Sao anh lại không nói cho em biết?!"
Mục Tĩnh Viễn vô tội nói: "Khương Hoa ở trong xe, không cách nào nói được a, anh sợ sẽ cho anh ta hy vọng. Nếu A Ngạn mà không xuất hiện, sẽ làm anh ta càng thất vọng."
Bạch Nhất Hàm gật đầu nói: "Cũng đúng, anh làm rất đúng."
Cậu kéo vali bị Khương Hoa bỏ lại, nói: "Vậy còn tụi mình?"
Mục Tĩnh Viễn buông tay: "Trở về thôi, coi như đi dạo chơi sân bay một ngày."
Bạch Nhất Hàm xì một tiếng bật cười, tâm tình thoải mái, Mục Tĩnh Viễn giật giật ống tay áo của cậu, ý bảo cậu nhìn qua bên cạnh. Bạch Nhất Hàm lúc này mới nhớ tới Lục Phong Vũ, quay đầu nhìn lại, chà, giống như trái cà tím trong sương giá.
Cậu không khỏi có chút đồng tình, lại không biết nên nói cái gì cho phải.
Mục Tĩnh Viễn nói: "Đã đến giờ đăng kí rồi."
Lục Phong Vũ uể oải: " Anh Khương đều đi rồi, tôi còn đi làm cái gì? Tôi sợ lạnh nhất."
Bạch Nhất Hàm: Cho nên, anh xin bị điều đi, là để cua trai sao?
Mục Tĩnh Viễn: Đáng tiếc, người này đã cố gắng vậy, vẫn để người ta cắt đứt!
Hoành phi(?): Đúng thảm!
[...]
Bạch Ngạn một đường lôi kéo Khương Hoa đi ra sân bay, khoảng khắc bước ra khỏi cánh cửa kia, chỉ cảm thấy ánh nắng tươi sáng, không khí tươi mát, buồn bực mấy ngày liền chồng chất trong ngực đều tiêu tán, quay đầu lại nhìn xem Khương Hoa còn đang ngây ngốc không hiểu, thấy thế nào cũng thuận mắt, sao khoảng thời gian trước nhìn cậu ta lại sẽ cảm thấy bực bội chứ? Rõ ràng làm cho người ta thích như vậy!
Anh đem Khương Hoa nhét vào xe mình, vừa muốn đóng cửa, liền nghe Khương Hoa nói:
"Bạch tổng, để tôi lái xe đi." Đôi mắt của anh đều hồng tơ máu, vừa thấy liền biết là nghỉ ngơi không tốt. Dưới loại tình huống này còn dám lái xe, thật là thay anh đổ mồ hôi hột
Bạch Ngạn vừa nghe thấy liền nghĩ. Đúng vậy, bây giờ mình lại có Khương Hoa, loại chuyện như lái xe này căn bản không cần tự mình làm! Oa ha ha ha! Khương Hoa trong tay, ta có cả thiên hạ!
Anh rụt rè gật gật đầu, nói: "Cũng được. "
Khương Hoa xuống xe, vòng đến ghế điều khiển bên kia, Bạch Ngạn đã tự giác ngồi trên ghế phụ xong, sắc mặt thực nghiêm túc.
Khương Hoa khởi động, xe vững vàng chạy đi ra ngoài, anh ta nhìn nhìn Bạch Ngạn bên cạnh, thử nói: "Bạch tổng, gần đây ngài không có nghỉ ngơi tốt sao? Nhìn sắc mặt rất kém."
Bạch Ngạn nhắm mắt lại nói: "Ừa, có chút mệt."
Khương Hoa cắn môi dưới, lại nói: "Công ty...... Sao đột nhiên sửa lại quyết định?"
Bình luận