Chương 134: ( Cảm xúc không thể giải thích)
Bạch Nhất Hàm moi moi mép ly, hỏi: " Đã đặt vé máy bay rồi sao?"
Khương Hoa khẽ"Ừm" .
Bạch Nhất Hàm nghĩ nghĩ, lại hỏi: "Ngày mai là lên máy bay rồi, anh thu thập hành lí xong hết rồi ạ? Có còn thiếu cái gì hay không?
Khương Hoa cười cười, nói: "Đều đóng gói hết rồi, thật ra cũng không có cái gì để mang theo, chỉ là vài món quần áo để thay, còn mấy thứ khác đều có thể qua đó lại mua."
Bạch Nhất Hàm gật gật đầu nói: "Ừm, anh Khương, anh đi Xương Thành nếu có không quen cái gì, đều phải gọi cho em đó."
Khương Hoa mỉm cười lên tiếng đồng ý.
Bạch Nhất Hàm nhìn nhìn anh, đột nhiên táo bạo nói: "Bằng không, anh đừng có đi nữa, cứ dứt khoát từ chức đi. Với năng lực của anh, đến làm chỗ nào mà chẳng được? Ít nhất anh còn có thể đến Mục thị, không cần phải chạy đến Xương Thành cái nơi lạnh lẽo đó."
Khương Hoa nhịn không được cười một tiếng nói: "Công ty cũng không có bạc đãi anh, sao lại đến nỗi từ chức? Anh đi Xương Thành, còn làm tổng giám đốc chi nhánh công ty, kỳ thật điều này với anh mà nói, là thăng chức mới phải."
Bạch Nhất Hàm bực bội nói: "Đối người khác mà nói là thăng chức, còn với anh lại chưa chắc, anh không cần phải nói lời này để an ủi em. Aiz, kỳ thật em cũng biết chứ, nếu là anh hai em an bài, anh nhất định sẽ đi, anh hai đáng ghét!"
Mục Tĩnh Viễn trấn an vỗ vỗ tay cậu , nói:
"Được rồi, Khương Hoa chỉ là đi Xương Thành, cũng không phải xuất ngoại, mấy giờ đi máy bay mà thôi, em nếu nhớ ảnh, bất cứ lúc nào cũng có thể đi gặp, ngày thường call video điện thoại gì đó cũng được mà. Đừng nhõng nhẽo nữa sẽ làm Khương Hoa cũng khó chịu, được không?"
Bạch Nhất Hàm rầu rĩ gật gật đầu.
Khương Hoa nhìn nhìn cậu, cố gắng hết sức nghĩ ra cái đề tài nói: "Đúng rồi, Nhất Hàm, ngày mai còn có người muốn đi cùng anh."
Bạch Nhất Hàm ngẩng đầu nói: "Còn có người đi cùng anh sao? Ai vậy?"
Khương Hoa bất đắc dĩ nói: "Lục Phong Vũ."
Bạch Nhất Hàm há to miệng: "Anh ta?"
Khương Hoa gật đầu nói: "Đúng vậy, cậu ấy cũng vừa mới hôm qua nói với anh. Cậu ấy nói công ty nhà mình ở Xương Thành cũng có chi nhánh, liền tự xin được điều đến đó, cả vé máy bay cũng đặt cùng chuyến với anh."
Bạch Nhất Hàm tròng mắt xoay chuyển, rốt cuộc lộ ra một chút ý cười nói: "Được đó, anh với anh ta cùng đi đi, tốt xấu gì cũng là người quen, cũng có thể chiếu cố lẫn nhau. Ít nhất thì cũng có một người nói chuyện, khá tốt."
Khương Hoa nhìn cậu một cái, buồn bực nói: "Sao trông em như thể quen biết cậu ta vậy? Anh nhớ rõ lúc trước đâu có nói với em về cậu ta a."
Bạch Nhất Hàm nói:
"Không đến mức quen, em chỉ thấy qua anh ta một lần, nhắc đến mới nhớ, có chuyện em đã quên nói cho anh. Nửa tháng trước, chính là cái lần anh đi tới quán bar, anh đã uống rất nhiều, có mấy gã nhân lúc anh uống say mà định mang anh đi, vị Bartender Chu Tầm đã gọi điện thoại cho em, nhưng bọn em chạy tới nơi cũng phải mất nhiều thời gian. May mắn lúc ấy Lục Phong Vũ cũng có mặt ở đó, chính là anh ta cùng Chu Tầm hai người liều mạng che chở anh, mới tranh thủ cho bọn em thời gian. Lúc em cùng Tĩnh Viễn chạy tới nơi, quần áo trên người Lục Phong Vũ đều bị xốc xếch rối loạn, nhưng vẫn là gắt gao bảo vệ anh sau người.
Bình luận