Chương 133: ( Trêu hoa ghẹo nguyệt)
Bạch Ngạn ở trong lòng phản bác:
"Ăn nhiều một chút thì đúng rồi, nhưng dáng người hoàn mỹ gì đó căn bản không phải được chứ? Gầy như cây gậy trúc vậy thì hoàn mỹ chỗ nào?" Anh ta duỗi dài cổ nhìn nhìn dĩa thức ăn của Khương Hoa, đồ ăn hầu như chưa động, mèo ăn hay gì? Thật muốn xem cậu nói thế nào đây!
Khương Hoa mỉm cười nói: "Gần đây bệnh bao tử dỡ chứng, không thể ăn nhiều, qua một lúc thì sẽ ổn thôi."
Bạch Ngạn nhíu mày: bệnh bao tử dở chứng? Vậy tối qua cậu còn uống thành như vậy?! Không muốn sống nữa sao? Hôm nay tôi không phải đến phòng cấp cứu gặp cậu cũng là cậu may mắn!
Người đẹp kia khẽ kinh hô một tiếng, lo lắng nói: "Dạ dày không khỏe sẽ rất khó chịu, em có một loại trà rất tốt cho dạ dày, chút lát để em lấy cho anh một ít."
Bạch Ngạn dùng sức chọc cơm trong dĩa: Lớn lên xấu như vậy còn liên tục lôi kéo làm quen, ngày thường làm việc sao không thấy cô tích cực như vậy! Khương Hoa nếu muốn uống trà dưỡng dạ dày sẽ không tự đi mua sao? Còn cần cô? Nói cho cô biết, cậu ta sẽ không cần!
Quả nhiên Khương Hoa uyển chuyển cự tuyệt: "Cảm ơn cô, nhưng không cần đâu, em trai tôi có tặng tôi một ít thứ linh tinh như trà dưỡng dạ dày, đủ cho tôi uống rồi, thêm nữa sẽ lãng phí."
Bạch Ngạn lặng lẽ nâng cằm lên khịt mũi: Hừ!
Người đẹp kia nói: "Vậy sao, cũng được, thế anh Khương ngày thường phải uống nhiều nước ấm nha."
Bạch Ngạn cả giận: Uống nước ấm còn cần cô dạy! Còn không mau đi!
Khương Hoa cười nói: "Được rồi, cảm ơn cô."
Người đẹp vẫn còn đang hỏi han ân cần các thứ, một chút cũng không có ý tứ rời đi.
Bạch Ngạn mang theo một bụng bực bội đẩy dĩa thức ăn. Không ăn, quay về làm việc!
Anh ta đi rồi, Khương Hoa đem đầu chuyển hướng chỗ anh vừa rồi ngồi qua, cười khổ một tiếng. Đã chán ghét mình đến mức này sao? Thấy tôi liền cả cơm cũng ăn không vô à? Thôi, dù sao đều phải đi rồi.
Thời điểm Khương Hoa trở về, không phát hiện cánh cửa văn phòng Bạch Ngạn mở ra một khe hở, Bạch Ngạn căn bản không có tinh thần làm việc chính là từ khe hở đó nhìn ra ngoài, thấy Khương Hoa đi tới ngồi xuống, liền căm giận nghĩ: Hừ, trễ như vậy mới quay lại, là vì lo trò chuyện với người phụ nữ xấu xí kia ?
Lúc này điện thoại Khương Hoa vang lên, anh lấy ra xem cuộc gọi, không tự giác cười một chút, liền tiếp lên nói:
"Nhất Hàm? Có việc gì sao?"
Bạch · đặc công · Ngạn: Em trai? Thằng bé với Khương Hoa sao quan hệ tốt như vậy? Tối hôm qua mới vừa gặp mặt, hôm nay lại gọi điện thoại!
Khương Hoa cười nói: "Dạ dày hở, đỡ hơn nhiều rồi, giờ đã không đau nữa, em không cần lo lắng."
Không biết đầu dây bên kia lại nói câu cái gì, nụ cười trên mặt Khương Hoa càng sâu:
"Trà dưỡng dạ dày? Buổi sáng anh đã uống rồi, còn nói đâu, một bao lớn vậy, anh còn phải uống tới khi nào đây?"
"Ha ha, được, anh hứa mà, dù có uống không hết, anh lúc nào đi cũng mang theo, được không?"
Bình luận