Chương 132: (Ánh mắt mọi người bây giờ đều kém vậy sao?)
Bạch Nhất Hàm bực bội gãi gãi đầu nói: "Tại sao lại như vậy được? Người biết chuyện này chỉ có ba chúng ta, anh hai em sao lại biết được ?"
Khương Hoa bình tĩnh nói: "Mục tổng có thể nhìn ra được, như vậy Bạch tổng có phát hiện cũng không có gì lạ."
Bạch Nhất Hàm ngẩng đầu nhìn vẻ mặt bình tĩnh của Khương Hoa, nghĩ đến những điều anh nói trước đây "Chỉ là muốn đứng gần anh ta, có thể thường xuyên thấy anh ta là đủ rồi", cùng "Chỉ cần anh còn ở Hoa Thành, liền tính là được gần anh ta", trong lòng thập phần khó chịu, nhất thời không biết nên nói cái gì để an ủi anh ấy.
Khương Hoa trái phải nhìn căn nhà mình, nói: "Nhất Hàm, có một chuyện anh muốn nhờ em, trong khoảng thời gian này, giúp anh tìm người mua lại căn nhà này, có người mua thì cứ đem bán nó đi, anh cũng có thể an ổn định cư ở Xương Thành."
Bạch Nhất Hàm nhìn toàn bộ căn phòng đều toát ra sự ấm áp này, Khương Hoa cũng chỉ vừa mới dọn đến không lâu, mọi thứ ở đây đều có vẻ ấm áp như vậy, có thể thấy được lúc Khương Hoa sắp đặt nó đã dụng tâm cỡ nào. Chính mình dù chỉ tới lần đầu thôi cũng đã có chút luyến tiếc, như vậy Khương Hoa người đã tự tay bố trí khi nói ra lời "Bán nó đi" , sẽ có bao nhiêu đau lòng?
Mục Tĩnh Viễn nói: " Cứ giữ nó trước đã, hà tất phải bán đi?"
Khương Hoa lắc lắc đầu nói: "Bán đi, còn nó, tôi sẽ luôn cảm thấy ở Hoa Thành vẫn còn có nhà, không có cái niệm tưởng này, tôi cũng liền hết hy vọng, như vậy mới có thể an tâm làm lại từ đầu ở Xương Thành."
Bạch Nhất Hàm nói không nên lời, cậu bây giờ chỉ muốn lôi anh hai nhà mình ra mà đánh cho một trận. Bất quá cũng giống như Khương Hoa đã nói, hết hy vọng, mới có thể bắt đầu lại, anh ấy còn trẻ như vậy, mọi chuyện tương lai ai có thể nói trước được đâu? Khương Hoa là người tốt, có lẽ, anh ấy sẽ nghênh đón một mùa xuân của riêng mình, tỷ như, người tên Lục Phong Vũ kia đã ra sức bảo vệ trước người anh đêm nay.
Giọng cậu có chút gian nan nói: "Được thôi, em sẽ giúp anh bán nó, anh đi Xương Thành rồi, phải bắt đầu một lần nữa, đừng nhớ về chuyện ở Hoa Thành. Chỉ là, đừng có quên luôn cả em đó, bất luận anh đi đến đâu, thì em cũng vẫn là em trai anh "
Khương Hoa nắm chặt ly nước ấm áp trong tay, hốc mắt đỏ lên cười nói:
"Đó là đương nhiên. Đúng rồi, em đi nhìn phòng cho khách chưa? Sau khi trang hoàng xong, anh vẫn luôn nghĩ em có thể tới ở một ngày, nên có bài trí trong khách phòng chút, nghĩ em có lẽ sẽ thích, đêm nay em cứ vào phòng cho khách ngủ đi, tốt xấu gì thì cũng để nó thể hiện một chút giá trị của mình, đừng để công sức trang trí của anh thành công cốc."
Bạch Nhất Hàm trong lòng đau xót, đáp: "Được a, anh cảm thấy tốt hơn chưa? Đi ngủ một lát đi, trời cũng sắp sáng rồi."
Khương Hoa gật gật đầu, đặt ly nước trong tay xuống bàn trà, nói với Bạch Nhất Hàm: "Hai người cũng ngủ đi, đêm nay chắc đã mệt chết rồi."
Bạch Nhất Hàm "Ừm" một tiếng.
Khương Hoa đỡ tay vịn sô pha đứng lên, cũng không cần Bạch Nhất Hàm đến đỡ, một mình tự lảo đảo lắc lư vào phòng ngủ.
Bình luận