Chương 127: +128: Một ngày náo nhiệt
Editor : do 2 chương đều cùng tên nên mik gộp chung lại
[I]
Bạch Nhất Hàm thiếu chút nữa bị cậu ta vỗ muốn xỉu , Phương Dịch đi tới dùng sức vỗ mạnh vào lưng Tần Phong một cái, nói:
" Cậu nhẹ tay chút! Bộ coi người ta cũng da dày thịt béo giống cậu sao? Một tên lưu manh như cậu, Nhất Hàm cần dùng tới làm gì? Hỗ trợ đánh nhau sao?"
Tần Phong bất đắc dĩ nói: "Tiểu Phương, anh không thể chừa cho tôi chút mặt mũi sao?"
Phương Dịch liếc mắt nhìn cậu ta một cái, không hé răng.
Bạch Nhất Hàm hòa hoãn hô hấp, nghẹn cười hô: "Lên xe đi."
Mới vừa lên xe đi không bao lâu, liền nhận được điện thoại của Nghiêm Phái, cô ấy ở đầu dây bên kia ríu rít năn nỉ Bạch Nhất Hàm đi ra ngoài chơi với mình. Nói là vì sự an toàn của cậu, cố ý mang theo vệ sĩ.
Bạch Nhất Hàm chỉ đành nói với cô về lịch trình ngày hôm nay, Nghiêm Phái nhảy nhót nói:
"Vậy thì chúng ta cùng đi a, em cũng có thể giúp anh ra ý tưởng, mắt nhìn của em rất tốt!"
Bạch Nhất Hàm nhìn nhìn Phương Dịch xua xua tay biểu thị không thèm để ý, lúc này mới đáp:
"Vậy chúng ta gặp nhau ở phố thương mại Văn Phong, thấy sao?"
Nghiêm Phái hưng phấn nói:
"Ok, bây giờ bọn em liền tới đó chờ anh! Anh Chương lên xe đi !" Câu nói phía sau kia rõ ràng là đang nói với bên cạnh. Bạch Nhất Hàm nghĩ nghĩ, con bé gọi là Anh Chương, hẳn là chính là vị kia của Nghiêm Huy, không ngờ là hôm nay còn rất náo nhiệt.
Tới địa điểm đã hẹn, xa xa liền thấy Nghiêm Phái đang nhảy nhót vẫy tay, bên cạnh còn có một người đàn ông thân hình cao gầy.
Cả bọn Bạch Nhất Hàm bước tới, hai bên giới thiệu nhau một chút. Người đàn ông kia quả nhiên đúng là vị bạn đời hợp pháp đã cùng Nghiêm Huy đi lãnh chứng, gọi là Chương Túc, anh ta vóc người rất cao, người thiên gầy, màu da rất trắng, giống như hàng năm không được nhìn thấy ánh sáng vậy, diện mạo rất hiền lành, mặc một chiếc áo sơmi trắng cùng quần dài màu vàng nhạt, trên sống mũi thẳng tắp đeo một chiếc kính không gọng, thoạt nhìn tựa như một người học giả nghiêm túc, một cổ phong độ trí thức ập vào trước mặt, anh ta nói không nhiều lắm, cho người ta một loại cảm giác rất thanh lịch.
Một đám người đổ xô vào khu thương mại, đi dạo từng cái cửa hàng, Nghiêm Phái rất vui vẻ, ríu rít nói không ngừng. Bạch Nhất Hàm mua cho lão gia tử mua hai kiện áo khoác lông dê, còn có khăn quàng cổ, mũ đội hay bao tay mùa đông gì đó. Nhưng những thứ này không thể làm quà sinh nhật, mấy người lại liên tục chiến đấu ở các chiến trường cửa hàng đồ cổ linh tinh.
Mọi người đều là người trẻ tuổi, rất nhanh liền quen thuộc nhau, Nghiêm Phái kéo Bạch Nhất Hàm ra sau một bước, nhỏ giọng nói:
"Nhất Hàm, hai người bạn kia của anh là một đôi phải không ?"
Bạch Nhất Hàm nói: "Không phải, họ là bạn thôi, em đừng có nói bậy a, sẽ làm họ xấu hổ."
Bình luận