Chương 126: ( Càng ngày càng ấu trĩ)
Mục Tĩnh Viễn khẽ cắn vai cậu một chút, vòng eo hơi hơi trầm xuống, Bạch Nhất Hàm "A?"
Nhẹ thở hổn hển một tiếng, đuôi mắt đỏ lên nói: "Anh đang làm gì vậy? Mau đi ra."
Mục Tĩnh Viễn không nói lời nào, chỉ lại giật giật eo, Bạch Nhất Hàm cảm giác được dưới thân biến hóa, vội vàng bò ra ngoài, lại bị Mục Tĩnh Viễn một phen nắm lấy eo, Bạch Nhất Hàm kinh hoảng nói:
"Anh tên đại lưu manh! Còn tới?! Em không muốn, em muốn đi ngủ!"
Mục Tĩnh Viễn chậm rãi động, ôn nhu dỗ dành : "Hàm Hàm ngoan, anh chỉ muốn dời lực chú ý của em thôi, đừng cứ nghĩ đến chuyện không vui."
Bạch Nhất Hàm lắc đầu nói: "A? Em không cần...... A, không anh, em...... em có buồn đâu, em......Ưm? Buồn ngủ!"
Mục Tĩnh Viễn tăng tốc, khẽ thở gấp: "Một chút nữa, em sẽ ngủ càng ngon......"
Bạch Nhất Hàm đặt trán trên gối đầu, thở hổn hển: "A? Đừng......chậm một chút ......"
"Chậm không được, Hàm Hàm......"
( Bản edit này chỉ đăng trên Wattpad)
[...]
Sáng ngày hôm sau, Bạch Nhất Hàm ghé vào trên giường hưởng thụ dịch vụ xoa bóp eo, Mục Tĩnh Viễn chịu thương chịu khó xoa ấn cái eo nhỏ hẹp của cậu, xoa xoa liền đi xuống sờ một phen.
Bạch Nhất Hàm không thể nhịn được nữa nói: "Anh đủ rồi a, tối qua còn chưa đủ sao? Nghiêm chỉnh xoa eo cho em!"
Mục Tĩnh Viễn trịnh trọng nói:
"Không đủ."
Bạch Nhất Hàm cả giận: "Đồ lưu manh!"
Mục Tĩnh Viễn cúi người xuống nói: "Em hy vọng anh đủ sao?"
Bạch Nhất Hàm đứng hình, mặt già đỏ lên, cả giận nói: "Xoa eo của anh đi!"
Mục Tĩnh Viễn cười khẽ một tiếng, ngược lại nói: "Còn không đến một tháng nữa chính là sinh nhật ông Bạch, em tặng bàn cờ cho Nghiêm lão gia tử rồi, định tặng cho ông Bạch quà gì?"
Bạch Nhất Hàm tĩnh một chút, nói: Em còn chưa nghĩ ra, nếu không, hôm nay em đi ra ngoài xem."
Mục Tĩnh Viễn nói: "Được, anh đi với em."
Bạch Nhất Hàm nói: " Anh không cần tới công ty sao? Chỉ là mua một món quà thôi, không cần anh đi theo đâu, em đi một mình là được."
Mục Tĩnh Viễn nhíu mày: "Không được, em đi ra ngoài một mình rất nguy hiểm."
Bạch Nhất Hàm nói: "Cũng lâu vậy rồi, người đó cũng không thể cứ nhìn chằm chằm em. Mà em cũng không thể cả đời này ra ngoài đều cùng anh như hình với bóng được, phải không ?"
Mục Tĩnh Viễn không nhanh không chậm xoa bóp sau eo cậu, trầm giọng nói: "Là anh không tốt, không thể nhanh chóng tóm được người phía sau màn, làm hại em ra cửa đều phải bị hạn chế."
Bạch Nhất Hàm cười hì hì nói: "Ai nha chuyện này liên quan gì đến anh?"
Mục Tĩnh Viễn mím môi, không nói gì.
Bình luận