🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 126: ( Càng ngày càng ấu trĩ)

Mục Tĩnh Viễn khẽ cắn vai cậu một chút, vòng eo hơi hơi trầm xuống, Bạch Nhất Hàm "A?"

Nhẹ thở hổn hển một tiếng, đuôi mắt đỏ lên nói: "Anh đang làm gì vậy? Mau đi ra."

Mục Tĩnh Viễn không nói lời nào, chỉ lại giật giật eo, Bạch Nhất Hàm cảm giác được dưới thân biến hóa, vội vàng bò ra ngoài, lại bị Mục Tĩnh Viễn một phen nắm lấy eo, Bạch Nhất Hàm kinh hoảng nói:

"Anh tên đại lưu manh! Còn tới?! Em không muốn, em muốn đi ngủ!"

Mục Tĩnh Viễn chậm rãi động, ôn nhu dỗ dành : "Hàm Hàm ngoan, anh chỉ muốn dời lực chú ý của em thôi, đừng cứ nghĩ đến chuyện không vui."

Bạch Nhất Hàm lắc đầu nói: "A? Em không cần...... A, không anh, em...... em có buồn đâu, em......Ưm? Buồn ngủ!"

Mục Tĩnh Viễn tăng tốc, khẽ thở gấp: "Một chút nữa, em sẽ ngủ càng ngon......"

Bạch Nhất Hàm đặt trán trên gối đầu, thở hổn hển: "A? Đừng......chậm một chút ......"

"Chậm không được, Hàm Hàm......"

( Bản edit này chỉ đăng trên Wattpad)

[...]

Sáng ngày hôm sau, Bạch Nhất Hàm ghé vào trên giường hưởng thụ dịch vụ xoa bóp eo, Mục Tĩnh Viễn chịu thương chịu khó xoa ấn cái eo nhỏ hẹp của cậu, xoa xoa liền đi xuống sờ một phen.

Bạch Nhất Hàm không thể nhịn được nữa nói: "Anh đủ rồi a, tối qua còn chưa đủ sao? Nghiêm chỉnh xoa eo cho em!"

Mục Tĩnh Viễn trịnh trọng nói:

"Không đủ."

Bạch Nhất Hàm cả giận: "Đồ lưu manh!"

Mục Tĩnh Viễn cúi người xuống nói: "Em hy vọng anh đủ sao?"

Bạch Nhất Hàm đứng hình, mặt già đỏ lên, cả giận nói: "Xoa eo của anh đi!"

Mục Tĩnh Viễn cười khẽ một tiếng, ngược lại nói: "Còn không đến một tháng nữa chính là sinh nhật ông Bạch, em tặng bàn cờ cho Nghiêm lão gia tử rồi, định tặng cho ông Bạch quà gì?"

Bạch Nhất Hàm tĩnh một chút, nói: Em còn chưa nghĩ ra, nếu không, hôm nay em đi ra ngoài xem."

Mục Tĩnh Viễn nói: "Được, anh đi với em."

Bạch Nhất Hàm nói: " Anh không cần tới công ty sao? Chỉ là mua một món quà thôi, không cần anh đi theo đâu, em đi một mình là được."

Mục Tĩnh Viễn nhíu mày: "Không được, em đi ra ngoài một mình rất nguy hiểm."

Bạch Nhất Hàm nói: "Cũng lâu vậy rồi, người đó cũng không thể cứ nhìn chằm chằm em. Mà em cũng không thể cả đời này ra ngoài đều cùng anh như hình với bóng được, phải không ?"

Mục Tĩnh Viễn không nhanh không chậm xoa bóp sau eo cậu, trầm giọng nói: "Là anh không tốt, không thể nhanh chóng tóm được người phía sau màn, làm hại em ra cửa đều phải bị hạn chế."

Bạch Nhất Hàm cười hì hì nói: "Ai nha chuyện này liên quan gì đến anh?"

Mục Tĩnh Viễn mím môi, không nói gì.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...