Chương 125: ( Đừng cho anh ta hi vọng)
Khương Hoa bật cười nói: "Anh hai em mà biết em so sánh anh ta với phụ nữ, chỉ sợ sắp tức chết rồi."
Bạch Nhất Hàm cau mày nói: "Tức chết ảnh! Anh Khương đừng miên man suy nghĩ, em đi về trước thăm dò ảnh, không nhất định là nhằm vào anh, anh chờ điện thoại của em đi."
Khương Hoa biểu tình cũng không có trở nên nhẹ nhàng chút, anh khẽ cười cười nói: "Em không cần an ủi anh, rất rõ ràng là anh ta đang nhằm vào, điểm này anh sẽ không nhìn lầm. Tỷ như nói, một giây trước anh ta còn đang mỉm cười nói chuyện với người khác, vừa nhìn thấy anh, sắc mặt lại lập tức trầm xuống."
Anh ta tự giễu cười cười, nói tiếp:
"Bất quá cũng không sao, anh cũng nghĩ thông suốt, vốn dĩ anh cũng không nghĩ tới muốn cùng anh ta thế nào, dù người ta có sa thải anh, chỉ cần anh còn ở Hoa Thành, cách người đó cũng coi như là rất gần, có lẽ cũng còn cơ hội gặp mặt. Dù là không được, thì cũng có chỗ tốt, không thấy mặt, trong lòng cũng có thể tĩnh hơn một chút. Ít nhất không cần chứng kiến cảnh anh ta kết hôn sinh con, có thể luôn ôm trong lòng một tia ảo tưởng cũng không tồi."
Bạch Nhất Hàm cả giận nói: "Sao anh lại không có tiền đồ như vậy a? Trước đừng có tiêu cực như vậy, chờ em đi hỏi anh ấy một chút thì lại nói."
Khương Hoa nhíu mày : "Em không cần đi hỏi, nếu anh ta cho rằng là anh xúi giục em, ở sau lưng châm ngòi tình cảm anh em của hai người, chỉ sợ lại càng thêm chán ghét anh."
Bạch Nhất Hàm bất đắc dĩ trấn an:
"Anh Khương a, thật là quan tâm sẽ bị loạn, em cũng không phải đồ ngốc, sẽ không để lộ anh. Anh cứ chờ tin tức của em, dù có phải chết, thì cũng phải chết minh bạch a, bây giờ anh cả chuyện tại sao anh ấy đột nhiên biến sắc cũng không biết!"
Khương Hoa nghiêng đầu suy nghĩ một hồi, ha hả cười nhẹ hai tiếng, nói: "Vậy thì được, chuyện này liền phải cảm ơn Nhất Hàm rồi!
Bạch Nhất Hàm nói: "Được rồi, đừng buồn nữa, ăn nhiều một chút, anh bây giờ so với lần trước gặp mặt hình như còn gầy hơn một ít "
Khương Hoa ôn hòa cười nói: "Được."
Khương Hoa đúng thật là gầy, khi ngồi chính diện mặt đối mặt thì không quá rõ ràng, chờ đến khi bọn họ cơm nước xong xuôi đi ra ngoài, Khương Hoa bị một người đang đi tới đụng đến lảo đảo, Bạch Nhất Hàm đi tới đỡ anh ta mới phát hiện, vòng eo ẩn dưới lớp âu phục đã gầy đến mức như chỉ cần một tay là có thể bẻ gãy nó, nhìn sườn mặt anh vẫn như cũ ôn nhu, Bạch Nhất Hàm trong lòng rầu rĩ.
Buổi tối ăn cơm xong sau, Bạch Nhất Hàm một đường trộm theo đuôi Bạch Ngạn tới tận cửa phòng. Bạch Ngạn bất đắc dĩ quay đầu lại nói: "Hàm Hàm em đang lén lút gì vậy, có việc cần anh giúp sao?"
Bạch Nhất Hàm hắc hắc cười một tiếng, tiến lên phía trước một bước nói: "Không, em thì có chuyện gì được, chỉ là thấy anh gần đây tâm tình không tốt, có chút lo lắng, muốn hỏi anh có phải đã có chuyện gì xảy ra không?"
Bạch Ngạn trong lòng cảm động, anh bước tới ôm bả vai của em trai nhà mình đi vào trong phòng ngồi xuống, ôn hòa nói: "Anh hai không có tâm tình không tốt, chỉ là gần đây chuyện công ty có chút rối ren, anh có hơi mệt mà thôi."
Bình luận