Chương 123: ( Mang vào quan tài)
Bạch Nhất Hàm nhìn thoáng qua ngón tay, điểm chú ý hoàn toàn khác với Mục Tĩnh Viễn : "Tay không sao, không cần phải đi bệnh viện, Tĩnh Viễn, anh...... Đừng giận em, em......"
Mục Tĩnh Viễn có chút cả giận nói:
"Sao em lại không thèm để ý đến thân thể của mình như vậy ! Ngón tay em đều đang chảy máu, móng tay đều bật ra! Tay đứt ruột xót, em cũng không biết đau sao?! Tay em bị thương thành như vậy, sao anh còn có tâm tư nổi nóng !"
Anh lúc này vô cùng thống hận bản thân, biết rõ Bạch Nhất Hàm có bệnh trầm cảm, còn có khuynh hướng tự sát tự mình hại mình, thế nhưng còn bởi vì một chút việc nhỏ mà đi ép hỏi cậu. Cả khi cậu ở dưới mí mắt mình bị thương tay cũng chưa phát hiện! Nếu mình không có đi qua, mà là vẫn luôn ngồi im ở chỗ kia, tay cậu sẽ bị thương thành bộ dáng gì?
Rõ ràng đã hạ quyết tâm phải bảo vệ cậu, nhưng lần này cậu lại bởi vì mình bị thương, điều này làm cho Mục Tĩnh Viễn không thể chấp nhận được, anh hận không thể đánh bản thân một quyền!
Bạch Nhất Hàm sợ anh bởi vì mình bị thương ngoài miệng không nói, trong lòng lại giữ hiềm khích, nhưng thấy giọng điệu anh chứa đựng tức giận, cũng không dám nói, chỉ phải lên tiếng:
"Thật sự không sao, nếu không, kêu bác sĩ Trần lặng lẽ tới một chuyến băng bó một chút là được, đừng kinh động ba mẹ em."
Mục Tĩnh Viễn bất lực, chỉ đành gọi cho bác sĩ Trần, dặn dò ông khi tới cẩn thận chút, đừng kinh động những người khác.
Mục Tĩnh Viễn từ phía sau ôm Bạch Nhất Hàm, hai tay cẩn thận nâng đôi tay cậu, nghiêm túc mà trầm mặc. Bạch Nhất Hàm cũng không dám ra tiếng, trong phòng lâm vào yên tĩnh khôn kể.
Thẳng đến khi thím Dương cẩn thận đưa bác sĩ Trần bước vào, mới đánh vỡ một trận yên tĩnh này.
Thím Dương vừa thấy tay của Bạch Nhất Hàm, vừa định muốn kinh hô, lại che kín miệng, gấp đến độ xoay vòng, trong miệng nhỏ giọng lẩm bẩm:
"Sao lại bị như vậy? Phải đau thế nào a?"
Bác sĩ Trần không dám trì hoãn, vội vàng đặt hòm thuốc xuống xử lý miệng vết thương của Bạch Nhất Hàm.
Mục Tĩnh Viễn vững vàng thanh âm hỏi: "Nghiêm trọng sao? Có cần đi bệnh viện không?"
Trần bác sĩ cảm thụ được áp suất thấp của anh, cẩn thận nói: "Hẳn là không sao, tôi xử lý cho cậu ấy một chút, nếu quá đau, thì uống chút thuốc giảm đau."
Mục Tĩnh Viễn "Ừ" một tiếng không nói chuyện nữa, Bạch Nhất Hàm thấy anh sắc mặt tối sầm đến dọa người, không dám nói lời nào, không rên một tiếng tùy ý để cho Trần bác sĩ đùa nghịch tay mình.
Thím Dương đứng ở bên cạnh nói: "Bác sĩ Trần, chút nữa ông lấy cho tiểu thiếu gia chút thuốc giảm đau đi, cậu ấy sợ nhất là bị đau.
Mục Tĩnh Viễn tâm vừa kéo, lại thấy cậu chịu đựng đau không hé răng, sắc mặt càng khó nhìn.
Chờ đến khi tiễn bác sĩ Trần và thím Dương không ngừng căn dặn đủ điều ra cửa, Bạch Nhất Hàm một câu "Thực xin lỗi" còn chưa ra khỏi miệng đã bị Mục Tĩnh Viễn ôm lấy, chỉ nghe anh trầm giọng nói:
Bình luận