Chương 121: ( Kết quả xét xử Ngụy Toàn)
Đào Khởi giọng the thé nói: "Đây là vận mệnh của các người ! Các người chỉ là nhân vật trong tiểu thuyết, số mệnh các người chính là như thế! Những chuyện mà mày nói cũng không phải là tao gây ra !"
Bạch Nhất Hàm nói tiếp:
"Đúng vậy, ngoại trừ lần tai nạn xe cộ này thì những chuyện khác cũng không phải do cô gây ra. Cô chỉ là khát vọng chúng lại xảy ra một lần nữa mà thôi. Khi những chuyện đó không đến như cô mong muốn, thì cô sẽ tự mình ra tay biến mọi thứ quay về với cái mà cô gọi là quỹ đạo vận mệnh phải không? Cô cảm thấy chúng tôi đều chỉ là một cái tên trong thứ gọi là cuốn truyện đó của cô, cũng không có máu thịt cùng tình cảm, phải không?"
Đào Khởi không phục nói: "Đừng làm bản mặt khiển trách đó với tao, tao cũng không có làm sai. Tao nói rồi, những cái đó đều là vận mệnh của các người !"
Bạch Nhất Hàm không giận trái lại còn cười:
"A, vận mệnh? Tôi cũng nói rồi, tính cách quyết định vận mệnh. Trên đời này không có chuyện gì là nhất thành bất biến. Lựa chọn khác nhau thì sẽ có kết quả khác nhau. Một cái vỗ nhẹ của con bướm nho nhỏ cũng có thể dậy lên một cơn cuồng phong. Đào Khởi, hơn nữa chẳng lẽ cô không thấy kỳ quái, vì cái gì Ngụy Toàn vừa hành động, liền bị tôi phát hiện, cũng kịp thời xuất hiện ngăn cản hắn?"
Cậu kéo khóe môi cười, nhẹ giọng nói:
"Đừng coi bản bản thân mình thành chúa tể thế giới, người có thể biết trước cũng không chỉ có mỗi mình cô. Tên Ngụy Toàn kia, tôi đã sớm phái người theo dõi hắn, bên kia hắn mới vừa ra khỏi cửa, tôi liền thu được tin tức, hắn sao có thể thành công? Muốn làm nữ chính, mà ngây thơ như vậy thì thật không thể được."
Đôi mắt Đào Khởi đều trừng đến sắp rớt ra ngoài, giọng nói run rẩy : "Mày cũng là xuyên thư giả? Thảo nào, mọi chuyện đều không đúng, đều là do mày có đúng không? Là mày thay đổi cốt truyện! Là mày vẫn luôn hãm hại tao!"
Bạch Nhất Hàm nở nụ cười làm lộ hàm răng trắng, rồi buồn bã nói:
"Tôi cũng không phải là xuyên thư giả gì đó, tôi chỉ là một con quỷ bò lên từ trong địa ngục.... Cô nói xem, sao tôi có thể lại giẫm lên vết xe đổ? Còn cô, trước khi gặp, tôi thậm chí còn không biết cô có tồn tại, nào có nhàn hạ thoải mái đi hại cô như vậy? Nếu cô chịu an an phận phận lợi dụng ưu thế của bản thân làm một người giàu có thì không sao, thế nhưng cô lại tâm tâm niệm niệm muốn tôi chết, chẳng lẽ cô còn muốn tôi phải ngoan ngoãn khoanh tay chịu chết sao?"
Đào Khởi kinh hãi nhìn Bạch Nhất Hàm, hồng hộc thở hổn hển, hàm răng run rẩy nói: "Mày là...... Bạch Nhất Hàm nguyên bản, sau khi chết trọng sinh?"
Bạch Nhất Hàm lạnh lùng nhìn chằm chằm vào đôi mắt tràn ngập sự sợ hãi của cô ta nói:
"Không tồi, phản ứng của cô cũng thật nhanh, là do cũng giống như tôi vì mình đã xảy ra chuyện không thể tưởng tượng nên đối với những việc này rất mẫn cảm sao? Thực không khéo, những chuyện cô kì vọng sẽ xảy ra đều là bi kịch, đều liên quan đến người thân yêu nhất của tôi. Cho nên, chúng ta định sẵn là kẻ thù không đội trời chung. Đào Khởi, trên thế giới này, hai người chúng ta không thể cùng tồn tại, cô muốn cho bọn họ khổ sở, thì tôi phải làm cho cô chết!"
Bình luận