Chương 120: ( Quỷ đội lốt người)
Đào Khởi há miệng thở dốc, không thể nói ra lời.
Bạch Nhất Hàm ý vị không rõ cười một chút, lại nói: "Cô tên là gì?"
Đào Khởi có chút sững sờ nói: "Tôi tên Đào Khởi."
Bạch Nhất Hàm ha hả cười một tiếng, nói:
"Trùng tên sao? Đào Khởi, cô hẳn là nghe qua một câu, gọi là tính cách thay đổi vận mệnh, không có chuyện gì là nhất thành bất biến(*), một đời người gặp phải vô số lần lựa chọn, mỗi một lần lựa chọn đều khả năng ảnh hưởng thậm chí thay đổi cuộc đời mình, ta nghe thấy cô nói nhiều nhất chính là không nên là như thế này, chỉ là cô không rõ, không có chuyện gì là ' nên là ' thế nào, muốn có kết quả ra sao, thì phải làm ra nỗ lực tương xứng."
(*Nhất thành bất kiến: Đã hình thành thế nào thì giữ nguyên như vậy, không thay đổi)
Cậu lại đến gần một bước, cong lưng nhìn thẳng vào mắt Đào Khởi nói: "Cô muốn cùng Tĩnh Viễn ở bên nhau, là bởi vì thích anh ấy sao? Chưa chắc đi, vậy hãy để tôi đoán xem, là bởi vì địa vị của anh ấy? Tài sản của anh ấy? Hay dung mạo ? Hay là cuộc sống giàu có khi làm Mục phu nhân ?
Cô có từng nghĩ tới vì sao cô lại sẽ rơi vào hoàn cảnh chật vật này? Vì cái gì Đào Khởi trước kia có thể lên làm Mục phu nhân mà cô thì lại không thể, hiện tại cô thậm chí còn có thể biết trước những chuyện sẽ xảy ra, đây là ưu thế lớn cỡ nào chứ? Nhưng cô ngược lại lưu lạc tới bước này, có lẽ còn phải đối mặt với lao tù?" Lừa cô ta một chút.
Đào Khởi quả nhiên mắc mưu, cô hoảng sợ nói: " Làm sao mà anh biết tôi là xuyên thư giả?"
Xuyên thư giả? Bạch Nhất Hàm mày nhăn lại, mặt vô biểu tình nói: "Tôi nói rồi, cô cùng Đào Khởi khác biệt quá lớn, trừ bỏ một khuôn mặt, hoàn toàn không có bất luận chỗ tương đồng nào, lại biết nhiều chuyện cô ấy không nên biết như vậy, sao lại không làm người khác hoài nghi?"
Đào Khởi nước mắt không tự giác chảy xuống:
"Tôi chỉ là một cô gái bình thường, tôi xuyên qua, cho rằng đây là thời mình tới rồi. Nhưng tại sao, mọi thứ đều không đúng, tôi chỉ là muốn một cuộc sống tốt hơn, tôi chỉ là không cam lòng cả đời làm một nhân vật nhỏ bé, vì sinh hoạt mà bôn ba, tại sao các người phải đối xử với tôi như vậy?"
Bạch Nhất Hàm nói:
"Tôi nói rồi, bất đồng kết quả, đến từ bất đồng lựa chọn. Cô biết nhiều chuyện tương lai như vậy, nếu cô chỉ là muốn sống tốt một chút, như vậy chẳng sợ cô chỉ là đi đến trước mặt tôi nhắc nhở một chút, để tôi có thể trợ giúp chị và anh rể mình lẩn tránh một chút nguy hiểm, tôi cũng có thể bảo đảm cô một đời sinh hoạt vô ưu. Đây cũng chỉ là một ví dụ, nếu cô có thể lợi dụng tin tức trong đầu nhiều hơn, nói không chừng cô đã là kẻ vượt mặt nhiều người khác mà không cần làm tình nhân của ai cả, không cần làm phu nhân của ai cả, chỉ dựa vào chính cô, cũng có thể cả đời giàu có. Chỉ tiếc, cô chọn lầm đường rồi."
Đào Khởi mở to hai mắt nhìn, nước mắt cuồn cuộn lăn xuống, cô hét lên một tiếng, khóc rống nói: "Không phải như thế, chỉ cần dựa theo cốt truyện, tôi rõ ràng có thể làm tổng tài phu nhân! Không chỉ là cả đời giàu có!"
Bình luận