Chương 119: 119
Bạch Nhất Hàm quơ quơ cái ly, nói: "Ngọt hay không, chẳng phải anh nếm thử sẽ biết sao?"
Cậu nói, không khỏi phân trần đem cái ly đặt vào trong tay Mục Tĩnh Viễn, xoay người bước đi, vừa đi vừa nói: "Muốn uống thì cứ nói một tiếng không phải được rồi, thật là chịu không nổi anh."
Mục Tĩnh Viễn tay nắm cái ly: "Không phải Hàm Hàm, anh......" Không có muốn uống a.
Bạch Nhất Hàm đột nhiên quay đầu, nghiến răng soàn soạt: "Anh nếu muốn, thì phải uống cho cạn, nếu dám lãng phí nước mật ong mà em dày công pha thì....... Hừ hừ." Nói xong một quay đầu, thổi tóc đi.
Mục Tĩnh Viễn bưng cái ly đứng ở tại chỗ cười khổ: Xem ra đêm nay anh đã chọc xù lông tiểu gia hỏa rồi a, đây là thẹn quá thành giận. Mà thôi cũng chỉ là một ly nước mật ong, uống thì uống, tuy rằng anh không thích uống ngọt, nhưng còn cách nào khác đâu?
Ai bảo mình có một người yêu bé nhỏ thích làm nũng ( anh xác định cậu ấy là đang làm nũng? ).
Vài ngụm uống xong ly nước mật ong, cảm giác hương vị có chút cổ quái, hơn nữa quá ngọt, ngọt đến phát ngấy. Bất quá anh cũng không thường uống thứ này, cũng không để ý chỗ nào không đúng, còn tưởng rằng là tiểu gia hỏa mình cố ý pha ngọt đến vậy để trêu cợt anh. Vì thế cười cười rót chút nước vào hòng tan đi mùi vị trong miệng, sau đó liền bước tới tiếp nhận máy sấy thay Bạch Nhất Hàm sát tóc, đưa ngón tay xuyên qua từng sợi tóc mềm mại của cậu, cảm giác tâm cũng mềm thành một mảnh. Chờ đến khi tóc đã khô, anh nhịn không được hôn hôn lên tóc Bạch Nhất Hàm, từ phía sau ôm lấy bờ vai của cậu ôn nhu nói:
"Hàm Hàm em còn giận anh sao?"
Bạch Nhất Hàm vặn đầu nhìn anh một cái, không nói chuyện.
Mục Tĩnh Viễn nhân thể lại hôn hôn sườn mặt cậu nói:
"Hàm Hàm, kỳ thật anh càng muốn em, chính là em gần đây liên tiếp vào bệnh viện, anh cũng thật sự bị dọa sợ. Anh không muốn bởi vì loại chuyện này lại làm thân thể bị bất cứ tổn thương gì, tương lai chúng ta còn dài a.
Hàm Hàm, chờ em khỏe rồi, đừng phạt anh cấm dục có được không? Anh thật sự rất nhớ em."
Bạch Nhất Hàm nhịn không được cười một tiếng nói: "Em nào có dễ giận dỗi như vậy? Còn là vì loại sự tình này, anh nói như thể em thực cơ khát lắm vậy."
Mục Tĩnh Viễn vừa thấy cậu cười, cũng đi theo cười nói: "Em nào có cơ khát, rõ ràng là anh cơ khát."
Bạch Nhất Hàm lại cười một tiếng, xoay người nói: "Ngồi xuống đi, em sấy tóc cho anh, tóc ướt không thể ngủ".
Mục Tĩnh Viễn trầm thấp cười một tiếng buông tay ngồi xuống, Bạch Nhất Hàm cầm lấy máy sấy, bậc gió ấm đứng sau lưng anh một chút để sấy tóc cho, Mục Tĩnh Viễn nhìn ảnh ngược của hai người trong gương, đột nhiên lại cười một tiếng.
Bạch Nhất Hàm nói: "Cười cái gì vậy?"
Mục Tĩnh Viễn cong khóe miệng nói: "Hàm Hàm, đây thật là trạng thái sinh hoạt lý tưởng nhất của anh. Anh hy vọng chờ khi chúng ta đều già rồi, cũng có thể giống như hôm nay vậy, buổi tối cùng nhau tắm rồi cùng sấy tóc cho nhau."
Bình luận