Chương 117: ( Lá gan không nhỏ)
Cậu hoàn toàn không bình tĩnh chút nào, thiếu chút nữa nhảy dựng lên, cả giận nói: "Đáng giận! Cô ta cũng dám đánh chủ ý tới anh!
Cô ta ở đâu đâu? A đúng rồi, là ở nhà, em bây giờ liền phải gặp cô ta, em ngược lại muốn xem xem cô ta lấy cái mặt lớn đó từ đâu ra! Dám cướp người đàn ông của Bạch Nhất Hàm em, đây là cô ta không muốn sống nữa sao? Xem em không tự tay đánh cô ta răng rơi đầy đất!"
Mục Tĩnh Viễn cảm thấy phản ứng của cậu thật sự là rất đáng yêu, nhưng vẫn là ấn cậu nói:
"Hàm Hàm đừng tức giận, cô ta nghĩ như thế nào cũng không liên quan đến chúng ta, em hiện tại còn không thể đi được. Dù em có muốn gặp cô ta, cũng phải chờ tới ngày mai, bây giờ em cần phải nằm trên giường nghỉ ngơi."
Bạch Nhất Hàm quả thực muốn tức chết: " Sao lại không liên quan đến em?! Cô ta là muốn giành anh với em! Cô ta xứng đôi với anh?
Thế còn em đâu? Em thì tính là cái gì? Em không đợi đến ngày mai, bây giờ em liền phải đi đánh cô ta!"
Mục Tĩnh Viễn dở khóc dở cười ôm lấy cậu, ôn nhu nói:
"Hàm Hàm em bình tĩnh một chút, không cần tức giận, anh còn chưa có chết, người khác muốn cướp là có thể cướp đi sao? Cô ta nói những lời này đó em căn bản không cần để ý tới, anh xem cô ta như là có triệu chứng vọng tưởng ."
Bạch Nhất Hàm cả giận:
"Cô ta nói như vậy, em làm sao mà bình tĩnh được ? Bất quá anh nói cũng đúng, nếu anh có thể dễ dàng bị giật mất, em liền không cần anh nữa !"
Mục Tĩnh Viễn cười khổ nói: "Đừng nói như vậy, Hàm Hàm, sẽ không có một ngày đó"
Bạch Nhất Hàm nói: "Hôm nay em đây liền đi gặp cô ta "
Mục Tĩnh Viễn bất đắc dĩ nói: "Sớm biết rằng em có thể giận thành như vậy, anh sẽ không nói cho em biết. Bác sĩ đã nói em còn phải nằm trên giường tĩnh dưỡng."
Bạch Nhất Hàm cả giận nói: "Người đàn ông của em sắp bị giật mất rồi, làm sao mà em có thể bình tâm tĩnh dưỡng? Hơn nữa em đã không sao rồi, nếu không phải vì để mọi người an tâm, thì hôm nay em đã xin xuất viện rồi, nằm đến cả người khó chịu."
Đối với bộ dáng cáu kỉnh này của cậu Mục Tĩnh Viễn kỳ thật có chút hoài niệm, đã lâu rồi tiểu gia hỏa của anh không có xù lông như vậy, cảm giác em ấy lần trước vô cớ gây rối giận dỗi như là chuyện đời trước vậy. Kể từ lần đó, em ấy liền trở nên ngoan ngoãn như vậy, ngoan đến mức khiến người ta đau lòng, so với trước kia, thật giống như cục bột nặng không ra thù hình vậy. Không nghĩ tới, thứ có thể dễ dàng làm em ấy tức giận lại là chính mình, biết rõ lời nói của người phụ nữ kia căn bản không thể tin, em ấy vẫn tức giận thành cái dạng này, có thể tưởng tượng được trong lòng em ấy là có bao nhiêu để ý mình.
Anh trong lòng mềm thành một vũng nước, mềm nhẹ ôm lấy Bạch Nhất Hàm nói: "Nếu em đợi không được, vậy tối nay anh sẽ đưa em về, cùng lắm thì, anh ôm em về nhà rồi lại ôm em về lại đây."
Bạch Nhất Hàm trầm mặc, ấp úng nói: "Em là một đại nam nhân, ai muốn anh ôm? Em tự mình đi được"
Mục Tĩnh Viễn lẳng lặng nhìn cậu, cười mà không nói.
Bình luận