Chương 116: ( Bắt được Đào Khởi)
Bạch Nhất Hàm nhỏ giọng lẩm bẩm nói: "Không nổi nóng với em, chỉ biết nổi nóng với anh Khương, cứ làm trò trước mặt bọn em, ngày thường sao không thấy anh đàn áp người khác, chính là thấy anh ấy dễ bắt nạt đúng không? Hừ, còn không phải ỷ vào anh ấy ......" Thích anh.
Bạch Ngạn bất đắc dĩ nói: "Ỷ vào cậu ta cái gì?"
Bạch Nhất Hàm cắn cắn môi, nói: "Ỷ vào tính tình anh ấy quá tốt, đổi thành người khác ai lại muốn hầu hạ một ông chủ vô duyên vô cớ gây sự như anh, hừ."
Mục Tĩnh Viễn nghe Bạch Nhất Hàm ngay trước mặt mình hẹn Khương Hoa ra ngoài ăn cơm, lúc này lại lần một lần nữa thay Khương Hoa nói chuyện, trầm mặc hòa hoãn một hồi, đè nặng thanh âm nói: "Mau uống canh đi, nguội rồi kìa"
Bạch Nhất Hàm nhìn Mục Tĩnh Viễn liếc mắt một cái, không tình nguyện đem chén canh bưng lên, trong lòng than thở: Anh Khương đáng thương của em a, không nghĩ tới anh hai nguyên lai là cái dạng người này, thật là khổ cho anh.
( Bản edit này chỉ đăng trên Wattpad)
Sau khi tiễn đi Bạch Ngạn vẫn đang không vui, Mục Tĩnh Viễn tiếp tục trầm mặc xem văn kiện ( vì có thể tự mình chiếu cố Bạch Nhất Hàm, Mục Tĩnh Viễn đã yêu cầu Trần Hoành đem tất cả văn kiện quan trọng tới bệnh viện ), Bạch Nhất Hàm nhàm chán nằm một lúc lâu, nghiêng đầu nhìn sườn mặt của Mục Tĩnh Viễn một lát, lại không an phận giật giật.
Mục Tĩnh Viễn cũng không ngẩng đầu lên nói: "Làm sao vậy? Cứ lộn xộn."
Bạch Nhất Hàm đứng dậy nói: "Em đi WC."
Mục Tĩnh Viễn buông tài liệu trong tay, đỡ cậu đi WC, trở về lại tiếp tục xem.
Bạch Nhất Hàm nằm ở trên giường, lại nghiêng đầu nhìn anh trong chốc lát, hỏi: "Tĩnh Viễn, anh không vui sao?"
Mục Tĩnh Viễn nâng lên mí mắt nhìn cậu một cái, lại cúi đầu : "Không có."
Bạch Nhất Hàm nghĩ nghĩ, lại muốn xốc chăn đứng dậy, Mục Tĩnh Viễn quát: "Sao lại ngồi lên nữa? Nằm xuống."
Bạch Nhất Hàm sửng sốt, yên lặng thả chăn xuống, lẳng lặng nằm xuống, cắn môi dưới, không nói chuyện nữa. Mục Tĩnh Viễn lời vừa ra khỏi miệng liền có chút hối hận, cảm thấy ngữ khí của mình quá mức đông cứng, cũng là trong bụng có hỏa không có thể khống chế được âm lượng, vốn tưởng rằng Bạch Nhất Hàm sẽ tức giận, không nghĩ tới cậu thế nhưng thật sự ngoan ngoãn nằm xuống. Anh một trận hối hận cùng đau lòng, vội đứng dậy đi tới sờ sờ tóc cậu ôn thanh nói:
"Thực xin lỗi, anh không phải muốn rống em, em muốn làm gì, nói với anh một tiếng là được, bác sĩ nói em phải nằm trên giường tĩnh dưỡng mấy ngày."
Bạch Nhất Hàm không nhúc nhích, cười cười với Mục Tĩnh Viễn nói:
"Em không sao. Chỉ là nằm đến có chút khó chịu, là em không tốt, vậy, em không động đậy nữa, ngủ một lát." Nói xong, cậu lại cười ha hả với Mục Tĩnh Viễn một tiếng rồi nhắm đôi mắt lại.
Mục Tĩnh Viễn nhìn dấu răng thật sâu trên môi dưới của cậu cảm thấy rất đau lòng, anh cúi người ôm lấy Bạch Nhất Hàm, đau lòng hôn hôn môi cậu, vuốt ve tóc người trước mặt, ôn nhu nói:
Bình luận