Chương 114: ( Đây mới là tình yêu)
Thẩm Thiên Dương cười đến ôn nhuận:
"Mẹ, con yêu cô ấy, chưa bao giờ so đo thắng thua. Chỉ cần con có thể cùng cô ấy ở bên nhau, có thể làm cô ấy cũng yêu con, thì con đây chính là người thắng lớn nhất rồi."
Mẹ Thẩm mỉm cười nói:
"Có thể được con trai mẹ yêu sâu đậm thế này, Bạch Tuyết Tình là một cô gái hạnh phúc. Không đúng, theo như con nói như vậy, con bé còn chưa yêu con sao?!" Vậy thằng con mình không phải đang làm việc không công à?
Thẩm Thiên Dương ho khan một tiếng, ánh mắt có chút lập loè nói: "Cô ấy đương nhiên yêu con, con là nói con đã thắng"
Mẹ Thẩm nhìn thần sắc mất tự nhiên hiếm thấy của con trai cùng tầm mắt trong lúc lơ đãng hướng ra cửa, ở trong lòng nặng nề thở dài:
Con trai ngốc của mẹ, hiểu con không ai bằng mẹ, tâm tư của con sao mẹ lại không đoán ra được? Mà thôi, xem mẹ có thể giúp con một phen được không, để con được như ước nguyện đi. Tin tưởng cô gái đã lọt vào mắt xanh của con trai mình, nhất định là ngàn dặm mới tìm được một. Huống hồ cô con gái của Bạch gia bà cũng biết, là một cô gái khôn khéo làm luyện, không hề có bất luận tai tiếng gì. Chỉ sợ, con bé đó quá khôn khéo cường thế, con trai nhà mình sợ là phải bị áp chế cả đời. Bất quá không có cách nào, nhìn trạng thái của con trai, dù là bị áp chế, chỉ sợ nó cũng là cam tâm tình nguyện đi.
Bà khẽ thở dài một tiếng nói:
"Hy vọng con bé có thể bởi vì con cứu nó một mạng mà cảm động, từ đó mà yêu con. Aii, con theo đuổi một cô bạn gái thôi mà cũng quá nguy hiểm, thiếu chút nữa ngay cả mạng sống cũng không còn."
Thẩm Thiên Dương nói: "Đây cũng không thể trách cô ấy được a. Lần này xảy ra chuyện, Tuyết Tình mới là người bị hại. Mẹ, là có người muốn giết con dâu mẹ đó."
Mẹ Thẩm nhéo nhéo móng tay được chế tác tỉ mỉ, cười lạnh một tiếng nói:
"Đúng ah, xem ra là Thẩm gia chúng ta quá dễ nói chuyện, ai cũng dám dẫm lên một chân, ngay cả con dâu mẹ cũng dám âm mưu giết hại." Còn suýt nữa giết con trai ta!
( Bản edit này chỉ đăng trên Wattpad)
Lúc hai mẹ con đang suy tư, tiếng gõ cửa nhẹ nhàng vang lên, Thẩm Thiên Dương tinh thần rung lên, vội nói: "Mời vào.
Mẹ Thẩm nhìn hai mắt lóe sáng của con trai, lại thở dài.
Bạch Tuyết Tình đẩy cửa tiến vào, thấy mẹ Thẩm, nở một nụ cười đoan trang, thoải mái hào phóng đi tới chào hỏi: "Con chào bác gái."
Mẹ Thẩm cười nói: "Chào con, tam thiếu bây giờ sao rồi? Thằng bé vì cứu Thiên Dương bị thương, bác nên đích thân cảm ơn nó"
Bạch Tuyết Tình mỉm cười nói: "Nhất Hàm đã tỉnh, bác gái ngài nói quá lời, Nhất Hàm em ấy không đảm đương nổi."
Mẹ Thẩm nói:
"Sao vậy được ? Thiên Dương cứu con, là nó cam tâm tình nguyện, nhưng vừa rồi nó nói với bác, cú va chạm kia của Nhất Hàm là cứu tánh mạng nó. Việc nào ra việc đó, có ơn thì nhất định phải cảm ơn."
Bình luận