Chương 108: ( Tiềm Long)
Bạch Nhất Hàm nhìn nhìn Tần An, lại nhìn thoáng qua Mục Tĩnh Viễn, mỉm cười nói: "Không sao, cậu ấy nói đúng đấy, ăn thịt xiên nướng nhiều người thì càng náo nhiệt, anh còn sợ sẽ ăn cháy túi tôi sao?"
Phương Dịch ngượng ngùng cười, Tần An dùng mũi chân chà chà mặt đất.
Bạch Nhất Hàm hỏi: "Cảnh sát Phương nếu thích ăn que nướng, nhất định biết chỗ nào ăn ngon nhất, hay anh chỉ cho chúng tôi một quán?"
Phương Dịch nghiêm túc nghĩ nghĩ, mở miệng nói: " Đường Hoa Tây có một quán đặc biệt ngon, nhưng mà không có phòng riêng"
Bạch Nhất Hàm cười nói: "Vậy đi Hoa Tây lộ đi, chúng ta là đi ăn xiên nướng, chứ đâu phải ăn phòng riêng."
Phương Dịch bị chọc đến cười ha ha, chút câu nệ vừa rồi cũng tiêu tán.
Tần An liếc nhìn Bạch Nhất Hàm, cười cười, nói: "Quán mà Tiểu Phương nói tôi cũng có biết, để tôi dẫn đường, Tiểu Phương sẽ ngồi lên xe tôi"
Mục Tĩnh Viễn nói: "Vậy hai chúng tôi đi lấy xe lại đây."
Hai người đi, Tần An cà lơ phất phơ hỏi: "Người kia là Bạch gia tam thiếu gia sao? Trông không giống như lời đồn a."
Phương Dịch đau đầu nói: "Chỉ có cậu thông minh, làm sao cậu lại biết người ta là Bạch tam thiếu?"
Tần An cười tủm tỉm nói:
"Còn hỏi tôi làm sao biết, toàn bộ người Hoa Thành đều biết bảo bối quý giá nhất của Mục tổng là Bạch gia tam thiếu, có thể làm anh ta khẩn trương như vậy cũng chỉ có cậu ta đi? Nói nữa, vừa rồi anh đều gọi là tam thiếu, tôi nếu còn không đoán ra được, chẳng phải là muốn ngốc chết. Nói Mục tổng đi lái xe, tam thiếu đứng đây chờ không phải là được rồi à? Sao cũng phải mang cậu ta đi cùng? Chúng ta còn có thể ăn thịt cậu ta sao?"
Phương Dịch thở dài nói:
"Cậu không nghe nói qua sao? Khoảng thời gian trước Bạch tam thiếu bị người ta bắt cóc, thiếu chút nữa là mất mạng. Mục tổng khẩn trương chút cũng là hiển nhiên, từ sau khi tam thiếu xảy ra chuyện, Mục tổng trước sau một tấc cũng không rời, ngay cả tới công ty cũng mang theo tam thiếu, sợ cậu ấy lại có sơ xuất, cũng không phải đề phòng riêng chúng ta."
Tần An sờ sờ cằm nói: "Một tấc cũng không rời sao? Mục Tĩnh Viễn này thế mà lại là dạng si tình, Hử? Người ta có phải một tấc cũng không rời hay không làm sao anh biết được?"
Phương Dịch kéo cánh tay cậu ta xuống nói: "Vụ án của tam thiếu là do tôi phụ trách, chuyện của bọn họ tôi đương nhiên là sẽ biết nhiều hơn một chút. Còn có cậu đừng có mà nói bừa a, dạng si tình gì? Hai nhà Mục, Bạch người ta vốn dĩ liền thân hậu, Mục tổng không có trực hệ, coi tam thiếu thành em trai cũng là điều dễ hiểu thôi."
Tần An lại xiêu xiêu vẹo vẹo ý đồ muốn bám vào người anh, trong miệng cười nói:
"Tiểu Phương thuần khiết a, nếu chỉ coi là em trai, anh trai ruột người ta còn chưa nói đem em trai tùy thân mang theo, thì Mục tổng là có tâm tư gì ? Hai người bọn họ vừa đứng ở kia, thỏa thỏa chính là có gian tình a. Nhìn đôi mắt nhỏ kia xem, biubiu, hôm nay nếu không phải gặp tôi, anh liền chờ làm bóng đèn đi."
Bình luận