Chương 107: ( Mời mọi người đi ăn thịt xiên nướng)
Mục Tĩnh Viễn đặt hai tay đan chéo trên đầu gối, trầm giọng:
"Phùng Quần rõ ràng chính là kẻ chết thay. Người thật sự đứng sau màn vẫn đang âm thầm nhìn trộm Nhất Hàm, tình cảnh của em ấy vẫn rất nguy hiểm. Kết án qua loa như vậy, mới có thể khiến cho bên bị hại bất mãn."
Trần Kính bất đắc dĩ nói: "Tôi cũng đã phản ánh như vậy với cấp trên, nhưng vụ án hiện tại quá rắc rối, Nghiêm lão gia tử ngày hôm qua lại gọi điện dò hỏi tiến triển, áp lực phía trên rất lớn."
Mục Tĩnh Viễn cười như không cười nói: "Áp lực lớn thì nên toàn lực phá án, chứ không phải cho có lệ như vậy với chúng tôi. Tổ trưởng Trần, tôi tin tưởng lấy năng lực của ông, phá án chỉ là chuyện sớm hay muộn, chúng tôi đều không nóng nảy, phía trên gấp cái gì?"
Trần Kính cười khổ một tiếng nói:
"Cảm ơn lời khẳng định của Mục tổng, chỉ là hiện tại dư luận rào rạt, người phía sau màn lại toàn lực lẩn trốn. Phùng Quần đã chết, manh mối bị gián đoạn, muốn bắt được kẻ ra tay đằng sau, thật sự cần thời gian. Nhưng cấp trên thật sự chờ không kịp, kỳ thật, ý của tôi cũng là: Nhanh chóng kết án."
Mục Tĩnh Viễn ánh mắt chợt lóe, nói: "Ồ? Đội trường Trần là đang có ý tưởng gì sao?"
Trần Kính gật đầu, nghiêm túc nói:
"Đúng là có chút ý tưởng. Trải qua khoảng thời gian thẩm vấn này, mấy người kia đã mở miệng, đáng tiếc lại không giúp ích được gì nhiều cho vụ án. Người trả tiền cho bọn hắn đích xác không phải là Phùng Quần, nhưng lại phải qua tay Phùng Quần, người mặt sau cũng không có lộ diện, lúc trước tìm tới bọn họ, là đường dây liên hệ duy nhất liên hệ với' người nọ '_ Phùng Quần, chỉ điểm hắn tìm tới mấy người này. Chỉ là bọn hắn đều có tiền án, vô cùng cẩn thận, mà Phùng Quần lúc ấy cũng không có dáng vẻ như có năng lực chi trả, hơn nữa hắn một sớm từ công tử biến thành chó rơi xuống nước, tâm lý chênh lệch quá lớn, hành vi ngôn ngữ đều có chút điên điên, rất khó làm người ta tin phục, bất đắc dĩ, ' người nọ ' mới có thể ra mặt trấn an mấy người này, tỏ vẻ chỉ cần xong chuyện, tiền nhất định sẽ tới, mà mấy người này cũng chưa nhìn thấy bộ dáng của ' người nọ '.
Lúc ấy căn phòng mà bọn họ nói chuyện đã cố ý thiết lập đặc biệt, chất giọng cũng dùng máy thay đổi giọng nói. Cho nên hiện tại chúng ta chỉ là biết có một người như vậy, lại không cách nào truy lùng ra tên đó, hiện tại bên ngoài thần hồn nát thần tính(* Do tâm lý sợ sệt, tự mình dễ làm cho mình hốt hoảng.), ' người nọ ' cũng đầy cảnh giác, tuyệt đối sẽ không để lộ ra bất luận dấu vết gì. Không bằng bây giờ chúng ta làm ra một cái kết án giả, làm ' người nọ ' mất cảnh giác, mà tôi cùng Tiểu Phương thay phiên trong sáng ngoài tối âm thầm điều tra, có lẽ sẽ có thu hoạch ngoài ý muốn."
Bạch Nhất Hàm dựa vào lưng ghế, mỉm cười nói: "Đây là biện pháp đẹp cả đôi đường, tức là có thể tiếp tục tra án, lại cho đại chúng cùng phía trên một lời giải thích."
Trần Kính cười khổ nói:
"Đây cũng là không còn cách nào khác, có mặt mũi Nghiêm lão cùng hai nhà Bạch, Mục, tôi bí mật xin âm thầm điều tra rất nhanh sẽ được phê chuẩn. Mong Mục tổng cùng Bạch tam thiếu yên tâm, tôi nhất định sẽ tận lực dưới tình huống Bạch tam thiếu an toàn mà bắt được kẻ đứng đằng sau, để tam thiếu sau này không cần lo lắng nữa "
Bình luận