Chương 105: (Mục tiêu nhân sinh được một nửa)
Bạch Nhất Hàm thuận thế khóa ngồi ở trên đùi anh, đem cằm lên vai anh vừa đáp vừa gõ chữ:
"Là Nghiêm Phái, hôm nay không phải đi tới Nghiêm gia sao, vừa đúng lúc em ấy đi thăm Nghiêm lão, liền hàn huyên vài câu, cô bé này rất thú vị"
Mục Tĩnh Viễn nhíu mày nói:
"Nghiêm Phái? Con gái duy nhất của Nghiêm Bình?"
Bạch Nhất Hàm gật đầu :
"Đúng vậy, chính là con bé, tính cách đặc biệt rộng rãi, tựa như......như một Mặt Trời nhỏ vậy!"
Mục Tĩnh Viễn trong lòng run lên, yên lặng buộc chặt cánh tay ôm cậu, hôn hôn lỗ tai cậu nói:
"Em cũng là mặt trời nhỏ, mặt trời nhỏ của anh."
Lỗ tai của Bạch Nhất Hàm đặc biệt mẫn cảm, là cái loại chạm một cái vào lông tơ liền dựng lên, Mục Tĩnh Viễn thân mật như vậy, lại dán vào lỗ tai cậu nói chuyện, kích thích đến cậu thiếu chút nữa ném điện thoại văng ra ngoài, cậu đánh cái giật mình, duỗi tay chà xát lỗ tai nói:
"Rất ngứa."
Mục Tĩnh Viễn cười nhẹ một tiếng, đè thấp thanh âm nghe tới đặc biệt gợi cảm: "Ngứa chỗ nào ?"
Bạch Nhất Hàm lại đánh cái giật mình, ngơ ngác nhìn đôi môi mỏng của anh, nhìn nhìn, không biết nghĩ tới chuyện gì, sắc mặt chậm rãi có chút phiếm hồng.
Mục Tĩnh Viễn chậm rãi tới gần, hôn lên đôi môi cậu, chậm rãi liếm hôn, chậm rãi quấn lấy, như vậy ôn nhu, như vậy...... Sắc tình, tay anh từ vạt áo sơ mi của Bạch Nhất Hàm dò xét đi vào, vuốt ve da thịt bóng loáng của cậu, điện thoại đã rớt trên thảm, màn hình lập loè, rốt cuộc cũng không ai để ý tới. Bạch Nhất Hàm hai tay chống bả vai Mục Tĩnh Viễn, hai mắt khép hờ, lông mi cong dài hơi hơi rung động, trong cổ họng dật ra một tiếng mỏng manh "Ưm ~".
Mục Tĩnh Viễn một tay bế cậu lên, bước đến mép giường, đem người thả trên giường rồi lần thứ hai hôn lên. Lúc này đây không hề là nhu phong mưa phùn, mà là mưa rền gió dữ, chiếc lưỡi dài tiến quân thần tốc, điên cuồng càn quét mọi thứ của Bạch Nhất Hàm. Bạch Nhất Hàm chỉ cảm thấy dưỡng khí trong ngực đều bị cướp đi, đầu óc hôn mê, tứ chi vô lực, chỉ có thể nằm liệt trên giường tùy ý Mục Tĩnh Viễn đòi lấy
Chờ Mục Tĩnh Viễn rốt cuộc hôn đủ rồi, bắt đầu liên tục chiến đấu ở các chiến trường cổ, cậu không khỏi thở hổn hển , hơi hơi mở đôi mắt thủy quang lân lân, đột nhiên cậu khó nhịn "Hừ "một tiếng, mang theo âm rung nói:
"Đừng liếm chỗ đó...... A" . Thẳng đến sau khi cùng Mục Tĩnh Viễn ở bên nhau cậu mới biết được. Nguyên lai đậu đỏ trước ngực đàn ông cũng có thể mẫn cảm như vậy. Cậu vốn dĩ cho rằng chỗ đó chỉ là một thứ trang trí, mà Mục Tĩnh Viễn tựa hồ đặc biệt thích nơi này, mỗi lần thân mật với anh, anh đều sẽ hút lại cắn, làm cho cả người Bạch Nhất Hàm không ngừng run rẩy, thẳng đến khi chúng nó bị hút đến sưng đỏ, sung huyết mới bằng lòng "Ngừng miệng".
Bạch Nhất Hàm có một lần dùng cách y như vậy đi "Trừng phạt" Mục Tĩnh Viễn, kết quả...... Thiếu chút nữa bị Mục Tĩnh Viễn phát điên mà làm gãy eo......
Bình luận