Chương 104: ( Thà rằng em ấy không ngoan)
Bạch Nhất Hàm về đến nhà mới vừa thay quần áo xong, mẹ Bạch liền gõ cửa bước vào, cười tủm tỉm nói: "Hàm Hàm, Dì Dương của con làm chè trái cây, xuống dưới uống một chút không?"
Bạch Nhất Hàm lên tiếng, đi theo mẹ mình xuống lầu, mới vừa uống một ngụm, liền nghe thấy tiếng nhắc nhở của điện thoại, cậu vừa cầm lấy đã thấy, là tiếng nhắc nhở cuộc gọi của Mục Tĩnh Viễn, cậu nhìn chân dung của Mục Tĩnh Viễn, nhịn không được cười một chút. Mẹ Bạch ở bên cạnh làm bộ lơ đãng liếc nhìn màn hình di động một cái, nhìn nhìn lại biểu tình của con trai nhỏ, ở trong lòng thở dài, trước kia không để ý nhưng từ sau khi Bạch Ngạn cùng Bạch Tuyết Tình lần trước nói qua, mấy ngày nay bọn họ cẩn thận quan sát mỗi tiếng nói cử động của con trai nhỏ. Quả nhiên phát hiện quá nhiều dấu vết để lại, tỷ như buổi sáng lưu luyến không rời cùng ý cười không tắt được bây giờ .
Bà giơ tay sờ sờ tóc sau đầu con trai, ôn nhu nói: "Uống chậm chút, một chén chè uống gấp vậy làm gì?"
Bạch Nhất Hàm sốt sắng cầm chén canh uống xong, đang nghe Mục Tĩnh Viễn nói gì đó, nghe bà nói vậy cười một chút, lại đưa thêm một muỗng chè vào trong miệng. Thím Dương thấy tiểu thiếu gia thích uống, trong lòng cao hứng, cười tủm tỉm lại thêm cho cậu một muỗng lớn, nói: "Chè còn rất nhiều, thích uống thì uống nhiều một chút."
Bạch Nhất Hàm bị nghẹn, sặc một chút, ho đến kinh thiên động địa, mẹ Bạch cùng thím Dương vội tiến lên vỗ nhè nhẹ vào lưng giúp cậu thuận khí. Dưới tình cảnh rối ren không biết tay ai đụng phải màn hình điện thoại, giọng nói Mục Tĩnh Viễn chảy xuôi chuyền ra:
"Hàm Hàm, đang làm gì vậy? Về nhà chưa? Trưa nay em ăn gì?"
Bạch Nhất Hàm rốt cuộc cũng ngừng ho, trong lòng nhẹ nhàng thở ra. May mắn anh chưa nói ra nội dung hạn chế gì. Bất quá, loại thăm hỏi theo kiểu mẹ già này thật đúng là không thích hợp với phong cách của lão công nhà mình. Cậu tưởng tượng thấy dáng vẻ Mục Tĩnh Viễn nghiêm trang nói những lời này, nhịn không được lại cười một chút.
Cậu lấy điện thoại tới, trả lời: "Vừa trở về, đang cùng với mẹ em uống chè trái cây, còn anh đang làm gì vậy ?"
Bên kia rất nhanh đã đáp lại :
"Đang làm việc, quá hâm mộ em rồi, giúp anh uống luôn phần của anh đi. Uống xong đi lại một chút rồi ngủ một giấc thật ngon"
Bạch Nhất Hàm cười cười trả lời: "Ăn xong lại ngủ, anh đang nuôi heo sao?"
Mục Tĩnh Viễn mang theo giọng cười trầm thấp truyền lại:
"Đương nhiên không phải, heo con mà trưởng thành như em vậy, ai còn bỏ được ăn luôn?"
Bạch Nhất Hàm cười ra tiếng tới, một bên gật đầu với mẹ Bạch và dì Dương một bên đi lên lầu, vừa đi vừa nói chuyện phiếm với Mục Tĩnh Viễn.
Thím Dương cười nói:
" Quan hệ của Tiểu thiếu gia cùng Mục thiếu gia thật tốt a, cậu ấy cùng đại thiếu gia cũng chưa từng nói nhiều như vậy."
Mẹ Bạch: Đó là chân tướng, quan hệ hai đứa xác thật rất "Tốt ", tốt đến có thể trở thành người một nhà.
Bà nhìn đứa con trai cười ngây ngô trên lầu, trong lòng hàm chứa suy nghĩ áy náy: Nếu Hàm Hàm khỏe, Tĩnh Viễn lại thật sự yêu nó, bọn họ có thể thuận lý thành chương ở bên nhau, thì có bao nhiêu tốt?
Bình luận