Chương 103: ( Kì đạo cao thủ)
Bạch Bác Nhân ngưng trọng nói:
"Phùng Quần đã chết, bốn người kia một mực khẳng định vụ bắt cóc lần này là ân oán cá nhân của Phùng Quần cùng Nhất Hàm, người chủ mưu là Phùng Quần."
Nghiêm Thành nhíu mày nói: "Làm thế nào mà Phùng Quần lại chết?"
Bạch Bác Nhân nói:
"Hắn thừa dịp phòng bệnh không ai, quăng vỡ ly nước cắt động mạch cổ. Cứu giúp không kịp thời, hộ sĩ phát hiện cho biết khi ấy máu đã phun ra khắp nơi, nửa gian phòng đều đỏ rực." Khi ông nghe được tình trạng chết của Phùng Quần, nghĩ đến con trai nhỏ nhà mình cũng từng có ý đồ cắt động mạch cổ tự sát, chỉ cảm thấy cả người rét run.
Nghiêm lão gia tử sờ sờ râu nói:
"Nhìn bộ dáng phó túng(?) ngày đó của hắn, không giống một người chịu tự sát a. Có điều tra qua người từng tiếp xúc với hắn hay chưa?"
Bạch Bác Nhân gật đầu nói: "Tôi đã tra xét rồi, nhưng vẫn chưa thể tra được kết quả gì, Phùng Quần vừa chết, mấy người kia đều là những kẻ bỏ mạng, miệng rất chặt."
Nghiêm lão gia tử nói: "Như vậy thì tương đối phiền toái."
Bạch Nhất Hàm thấy không khí trầm trọng, cười cười nói: "Lại là chuyện phiền toái, luôn có cách giải quyết thôi, chúng ta phải tin tưởng cảnh sát Trần ."
Nghiêm lão gia tử cười ha ha:
"Được được, còn nhỏ tuổi, không nóng nảy hay thiếu kiên nhẫn, mà lại rất thông thấu. Ừm, tâm tính không tồi."
Sau gáy Bạch Bác Nhân trượt xuống một giọt mồ hôi lạnh: Người trong nhà biết chuyện nhà mình, đứa con út nhà mình tính tình thế nào ông rõ ràng nhất, còn không nóng nảy không thiếu kiên nhẫn? Ông nghe mà mặt đều đỏ.
Bạch Nhất Hàm nhấp môi cười, một đôi má lúm đồng tiền nho nhỏ như ẩn như hiện:
"Nhất Hàm lần đầu tiên đến thăm, không biết ông Nghiêm ngài thích cái gì, con liền chọn đại một bàn cờ, cũng không biết ngài có thích hay không."
Nghiêm Thành sắc mặt tái xanh, lão gia tử rất thích chơi cờ, như khả năng chơi lại không tốt, mắng ông ngu ngốc, còn khi thua thì lại muốn nổi nóng, còn thích đi lại, mỗi lần cùng cha già nhà mình chơi cờ, ông đều có một loại cảm giác đau đớn muốn chết, lão gia tử nếu là thích bàn cờ này, chỉ sợ lại muốn bắt mình chơi cờ.
Nghiêm lão gia tử hoàn toàn không cảm nhận được sự bi thương của con trai mình, tâm hoa nộ phóng(*= mở cờ trong bụng: hình dung nội tâm cực kì xao hứng) nói: "Sao lại không thích, ta thích nhất là chơi cờ, đem lại đây cho ta nhìn xem."
Bạch Nhất Hàm đứng dậy đem bàn cờ hoà tử mà mình mang đến đặt trên bàn trà trước mặt Nghiêm lão gia tử. Bàn cờ có khuynh hướng nửa trong suốt , chỉnh thể hiện ra màu hổ phách nhàn nhạt, nhìn rất trong sáng. Quân cờ làm bằng ngọc thạch, chạm vào hơi lạnh, xúc cảm tinh tế, kết cấu cờ vại(?) tương tự với bàn cờ, chỉ là không trong suốt, cho người ta một loại cảm giác thập phần tinh xảo.
Thật ra, bộ cờ này cũng không đáng giá mấy, nhưng có thể nhìn ra là dùng tâm tư, Nghiêm gia làm ăn lớn, muốn cái gì mà không có? Lão gia tử lớn tuổi rồi nên điều lão mong mỏi thường thường cũng chỉ là một phen tâm tư thế này mà thôi.
Bình luận