Chương 102: ( Em học hư)
Editor : Tui quăng 4 chương vô mặt mọi người nè~(づ ̄ ³ ̄)づ
==============================
Mục Tĩnh Viễn chớp chớp mắt,ở cự li gần có thể nhìn thấy rõ ràng lông mi dài mà thẳng của anh quạt lên quạt xuống giống như hai cây quạt nhỏ. Trái tim bé bỏng của Bạch Nhất Hàm cũng giật giật theo chúng, lúc này nghe thấy âm thanh trầm thấp của nam phiếu nhà mình :
"Giữa chúng ta, chẳng lẽ còn phải có bí mật nhỏ sao? Như vậy anh rất khổ sở."
Bạch Nhất Hàm bị sắc đẹp mê hoặc, thần trí đã vứt sang một bên, mở miệng nói:
"Không có bí mật, em chỉ là gọi điện thoại cho anh Khương, để anh ấy giúp em điều tra một chút tư liệu về nhóm người theo đuổi chị hai ."
Mục Tĩnh Viễn hơi kéo ra chút khoảng cách với cậu, kỳ quái nói: "Em điều tra bọn họ làm gì?"
Bạch Nhất Hàm lúc này mới kinh giác mình đã để lộ chuyện, đây nhất định là Mục Tĩnh Viễn giả, thế nhưng lại chơi chiêu mỹ nam kế! Đây vẫn là Mục tổng tài mà khi gặp người khác ba phần cười, nhưng ý cười vĩnh viễn không chạm đáy mắt sao?!
Tròng mắt Bạch Nhất Hàm chuyển động trái phải, ho khan một tiếng nói:
" Em chỉ nghĩ, chị hai cùng anh Thẩm ở bên nhau, có thể có người theo đuổi cực đoan tạt axit vào anh Thẩm đại ca hay gì đó hay không, trên TV đều có tình tiết như vậy"
Mục Tĩnh Viễn dở khóc dở cười :
"Trong phim truyền hình đều là khoa trương. Trong hiện thực nào có nhiều người điên như vậy?"
Bạch Nhất Hàm: Thật sự có! Em bảo đảm! Bất quá không phải tạt axit, mà là dùng xe đâm!
Nhưng cậu không thể nói như vậy, chỉ có thể cười gượng: "Đề bệnh hơn chữa bệnh, cẩn thận một chút luôn tốt hơn."
Mục Tĩnh Viễn trầm mặc một chút, duỗi tay ôm lấy Bạch Nhất Hàm, ngón tay thon dài nhẹ nhàng vỗ về sau lưng cậu, ôn nhu nói:
"Anh biết, chuyện bắt cóc lần này đã làm em kinh sợ, khiến trong lòng em đến bây giờ còn sợ hãi. Kỳ thật anh cũng vậy, đều có chút cảm giác trông gà hoá cuốc* . Em nói đúng, cẩn thận chút dù sao cũng tốt hơn. Nhưng em phải đáp ứng anh, về sau có sợ hãi hay khó chịu thì phải nói với anh, không cần cố làm ra vẻ như không có gì, em như vậy, làm tim anh rất đau, cũng sẽ cảm thấy bản thân thực vô dụng."
(* ví việc nhầm lẫn sự vật nọ ra sự vật kia, do không tinh hoặc không tỉnh táo)
Bạch Nhất Hàm trong lòng ấm áp, ôm lại anh, ở trong lòng ngực anh rầu rĩ:
"Em đã biết, anh Tĩnh Viễn sao lại vô dụng? Anh là lợi hại nhất, dáng vẻ ngày đó khi anh vọt vào đứng trước mặt em đặc biệt soái, em nghĩ rằng cả đời này em cũng không quên được cảnh tượng đó"
Mục Tĩnh Viễn trầm thấp cười vài tiếng, hai người ôm nhau, Bạch Nhất Hàm có thể cảm giác được rõ ràng lồng ngực anh chấn động, còn từng tiếng tim đập hữu lực kia, tất cả những thứ này đều làm cậu cảm thấy kiên định, thật muốn cứ như vậy ôm đến thiên hoang địa lão, vĩnh viễn cũng không cần buông tay.
Bình luận