Chương 101: ( Tôi muốn bốc khói)
Mắt thấy từng ngày trôi qua, trong lòng cậu gấp đến độ bốc hỏa, cuối cùng quyết định một anh khỏe chấp mười anh khôn, dùng một biện pháp ngu ngốc nhất: Kiểm tra tất cả những người theo đuổi Bạch Tuyết Tình, bất luận là người nào có hảo cảm với cô đều phải điều tra từ đầu đến chân tới đáy cũng không còn. Cậu cũng không tin, dưới loại tình huống giăng lưới diện tích lớn này lại không câu nổi con cá hôi thối có tư tưởng vặn vẹo kia!
Chỉ đáng giận thời điểm Thẩm Thiên Dương chết kiếp trước là lúc Mục Tĩnh Viễn vừa mới rời đi không lâu, cậu cả người đều ngây ngốc, cả ngày mơ màng hồ đồ, sau khi biết chuyện này xác nhận chị gái mình không sao và hung thủ đã bị bắt, liền không quá để ý về thông tin danh tính của hung thủ, căn bản là không nhớ được tên của kẻ điên kia là gì. Chỉ nhớ rõ người nhà của người nọ lấy ra giấy chẩn đoán bệnh tâm thần của hung thủ, người nọ bị cưỡng chế đưa vào bệnh viện tâm thần, không bao lâu liền tự sát.
Lúc ấy cậu không có nghĩ nhiều, hiện tại nghĩ đến, lấy thế lực Thẩm gia, làm sao để hung thủ trốn thoát sau khi hại chết người thừa kế Thẩm gia chỉ dựa vào một tờ giấy chứng nhận bệnh tâm thần? Kẻ điên kia rốt cuộc có phải tự sát hay không thật đúng là khó mà nói. Bất quá giết người thì đền mạng, Thẩm gia có năng lực vì người trong nhà báo thù cũng không có gì để nói. Người nọ khả năng tinh thần không tốt lắm, nhưng hắn tuyệt đối không đến mức mất đi ý thức tự chủ, hắn là có mục đích đi giết người, người như vậy, chết rồi cũng không oan.
Nếu lúc ấy cậu nhớ kỹ tên kẻ điên kia, hiện tại chỉ cần tìm ra hắn cũng khống chế, đem cái nguy hiểm này bóp chết từ trong trứng nước là được. Nhưng hiện tại, chỉ có thể từ biển người mênh mang mà đi tìm tin tức của hắn. Cũng may, người theo đuổi Bạch Tuyết Tình tuy nhiều, nhưng phạm vi cũng hoàn toàn không tính quá lớn, cậu tin rằng nhất định có thể bắt được kẻ điên tinh thần không ổn định này!
Quyết định chủ ý, cậu cầm lấy điện thoại gọi một dãy số, sau ba hồi chuông, một giọng nói ôn nhuận ở đầu dây bên kia vang lên: "Nhất Hàm? Em đã rất lâu rồi không gọi cho anh, tìm anh có việc sao?"
Bạch Nhất Hàm có chút hoài niệm, thật lâu rồi không có nghe được giọng nói của người này, cậu mỉm cười một chút nói:
"Anh Khương, anh gần đây thế nào?"
Âm thanh Khương Hoa giống như mưa thuận gió hoà:
"Anh vẫn vậy , thành thật đi làm kiếm tiền, vì dưỡng lão mà làm chuẩn bị."
Bạch Nhất Hàm "Phụt" một tiếng cười ra tiếng tới:
"Anh Khương anh đừng chọc cười em ,hiện tại liền nghĩ tới việc dưỡng lão rồi?"
Khương Hoa cười nhẹ một tiếng, bất đắc dĩ nói:
"Em biết bí mật của anh, người như anh là định mệnh không bao giờ có được gia đình, phải cô độc sống quãng đời còn lại. Đương nhiên phải sớm làm chuẩn bị a, đỡ phải tuổi già không nơi nương tựa, lưu lạc đầu đường."
Bạch Nhất Hàm nghĩ đến chuyện đời trước của mình, trong lòng thở dài.
Khương Hoa là một cô nhi, được Bạch Thị giúp đỡ đi học, anh ấy thông minh, năng lực vẫn luôn xuất chúng, sau khi tốt nghiệp, anh tiến vào Bạch Thị, dựa vào năng lực anh hoàn toàn có thể làm chức giám đốc, nhưng lại chọn làm bí thư cho Bạch Ngạn. Một làm chính là thật nhiều năm, thành trợ thủ đắc lực nhất của Bạch Ngạn, khi Bạch gia gặp nạn, anh ấy không rời không bỏ, vì công ty khắp nơi bôn tẩu, nhưng cuối cùng vẫn như cũ không thể cứu lại Bạch Thị.
Bình luận