Chương 1: 5
Chương 1: Chết đi sống lại
Sáng sớm, trong phòng thực an tĩnh, người trên giường còn đang ngủ say, ánh mặt trời ngoan cường xuyên thấu qua khe hở bức màn, rọi lên gương mặt thiếu niên đang ngủ say trên giường, vì thiếu niên mạ lên một lớp vầng sáng vàng nhạt, khiến cho cậu thoạt nhìn càng thêm loá mắt, trông như thiên sứ vậy.
Lông mày cậu không đậm không nhạt, đường nét mềm mại mà vẫn toát lên vẻ anh tuấn, đuôi mắt hơi xếch nhẹ đang yên lặng khép lại, hàng lông mi dài mà cong vút ở mí mắt tạo thành một bóng mờ nhỏ bên dưới mí mắt, xuống nữa là sống mũi cao thẳng, đôi môi đầy đặn màu hoa hồng hơi hơi hé mở ra một khe hở nhỏ, mơ hồ lộ ra một chút đầu lưỡi phấn nộn.
Làn da cậu rất trắng, nhưng không phải dạng tái nhợt bệnh tật do không tiếp xúc với ánh Mặt Trời, mà là một loại trắng thật xinh đẹp như trân châu, đôi má mịn màng dưới ánh nắng hiện lên sắc hồng nhàn nhạt cùng một tầng lông tơ mịn, cả người trông chẳng khác gì một búp bê sứ an tĩnh, đẹp đến mức không chân thật. Nếu lúc này có ai đó bước vào căn phòng này, nhất định sẽ cho rằng mình đã xuyên không vào thế giới mộng ảo, nhìn thấy hoàng tử nhỏ đang say ngủ.
Qua một lát sau,người trên giường khẽ nhíu mày, biểu tình an tĩnh bỗng trở nên thập phần thống khổ, cái trán trơn bóng rịn ra một tầng mồ hôi lạnh, giống như lâm vào ác mộng mà không cách nàothoát ra, mí mắt hơi mỏng run run, tròng mắt không ngừng lăn lộn, như đang cực lực giãy giụa để tỉnh lại. Qua thật lâu sau, cậu như thể đã chiến thắng được ác mộng, đột ngột mở bừng mắt!
Nhưng mà đó là loại ánh mắt gì thế kia, giống như đã nhiều lần trải qua tang thương, nặng nề và tuyệt vọng, không hợp với vẻ ngoài xinh đẹp của cậu tí nào.
Bạch Nhất Hàm trợn to mắt, lồng ngực phập phồng dữ dội, rất lâu sau mới chầm chậm bình tĩnh lại. Cậu muốn thở dài, vì sao lại không chết ? Cậu rõ ràng cảm nhận được cơn đau nhói khi viên đạn xuyên tim, cả cảm giác sự sống đang rút đi một cách tuyệt vọng, tại sao vẫn còn sống?
Nhà cậu sớm đã phá sản,cả nhà sống vô cùng túng quẫn, trước đó không lâu ông nội lại vừa qua đời, chỉ việc làm một cái lễ tang đơn sơ cũng đã tiêu hết chút tiền tiết kiệm cuối cùng còn sót lại trong nhà. Nhớ năm xưa nhà họ Bạch ở Hoa Thành cũng là danh môn vọng tộc đứng số một số hai, vậy mà một sớm sụp đổ, tường đổ ai cũng đẩy, cả nhà từ thiên đường rơi xuống địa ngục, mà hết thảy chuyện này, đều là do chính cậu ngu xuẩn!
Hiện giờ, ông nội cũng bị những tấm ảnh chụp đó của cậu làm tức chết rồi, mà cậu lại biến thành một tên tàn phế, cấp cứu, nằm viện, trị liệu, khôi phục chức năng sau đó phải tốn bao nhiêu tiền? Tình trạng nhà bọn họ hiện giờ căn bảnkhông gánh nổi! Mà số tiền ít ỏi cậu tự tích góp kia e ra rằng chỉ là một bọt nước nhỏ chẳng làm được tích sự gì ! Vì sao lại muốn cứu cậu ? Sự tồn tại của cậu, chỉ có thể đem đến tai họa cho những người nhà đã yêu thương mình. Cậu rõ ràng đã dùng động tác giả khiến viên cảnh sát kia nổ súng bắn chết mình, vậy mà tại sao vẫn chưa chết?!
Cậu lẳng lặng nằm, trong đầu suy nghĩ hỗn loạn, khóe mắt xinh đẹp lặng lẽ trượt xuống một giọt nước mắt trong suốt, nhanh chóng tan vào tóc mai mà biến mất. Lại một lát sau, cậu rốt cuộc phát giác được có cái gì đó không đúng. Thân thể cậu không có bất luận cảm giác đau đớn gì, giật giật ngón tay trái cùng đùi phải. Cậu trong lòng chấn động, ánh mắt cuối cùng cũng tập trung, cảnh tượng hiện ra trước mắt khiến đồng tử cậu co rụt lại, tại sao lại như vậy?!
Bình luận