Chương 9: Ăn được có nữa quả dưa, thật khó chịu💜✔️
Lộ Hành Chu bưng hộp đồ ăn vừa chuẩn bị xong đi xuống lầu, vừa bước vào phòng khách liền bắt gặp cảnh tượng mẹ ruột xinh đẹp của mình đang ngồi trên sofa, lặng lẽ rơi lệ.
Cậu có chút khó hiểu, nhưng với tình huống hiện tại, cậu biết tốt nhất vẫn là đừng mở miệng. Chỉ liếc nhìn một cái, cậu liền quay người đi về phía căn bếp chuyên dụng cho thú cưng ở phía sau. Nơi có căn bếp nhỏ chuyên dùng để chế biến thức ăn cho thú cưng, vừa đi vừa thầm nghĩ.
Sao trong nhà này lại còn có cả bếp riêng cho động vật nhỉ? Giàu có đến mức này sao?
Còn Tống Khanh thì ánh mắt vẫn dán chặt vào bóng lưng dần khuất của cậu. Bà nắm lấy vạt áo Lộ Vân Nhĩ, sắc mặt nghiêm nghị, giọng kiên quyết: "Mẹ không muốn chờ nữa."
Lộ Vân Nhĩ bất đắc dĩ xoa trán, gật đầu đáp: "Mẹ có giữ ảnh của bà ngoại không?"
Tống Khanh suy nghĩ một chút. Ảnh ở chỗ cha bà, được giữ kỹ chẳng khác gì con ngươi trong mắt. Ánh mắt bà chợt sáng lên: "Nói với anh cả con, tìm cách giữ chân cha con lại. Mẹ sẽ để ông ngoại tới đây một chuyến. Như vậy, mẹ sẽ có lý do chính đáng để làm giám định với Tiểu Hành."
Khả năng hành động của Tống Khanh không thể xem thường. Vừa nói là bà lập tức rút điện thoại ra gọi cho cha mình. Mà Lộ Vân Nhĩ cũng quen với khí thế của mẹ trong nhà này, quyền lực thực sự nằm trong tay bà nên đương nhiên là ngoan ngoãn làm theo.
Anh gửi một tin nhắn cho Lộ Kỳ Dịch. Không lâu sau, bên kia trả lời một chữ ok, nói rằng sẽ lập tức quay về.
Mọi thứ đã được sắp xếp ổn thỏa. Trên gương mặt Tống Khanh tràn ngập ý cười, ánh mắt bà hướng về phía hậu viện. Đúng lúc ấy, bên tai bà vang lên một giọng nói trong trẻo.
【 Chuẩn bị xong hết rồi. Vậy thì trước tiên tặng Thẩm Đình Bách một món quà ra hồn đã. Giang Minh Nguyệt hình như cũng đã về, tiện thể xử lý luôn một lượt. Ừm... được của ló nha. Ra khỏi nhà là dẫm trúng cứt chó, đi trên đường thì bị cứt chim xối thẳng đầu, chó mèo nhỏ thì còn đỡ, lỡ đâu dọa trúng người khác thì phiền phức. Hừm. Nhưng phải đảm bảo chó mèo không bị liên lụy, vì nếu chúng bị hại thì không tha cho hai người đâu. Tên thiếu gia giả mạo kia cũng đã quay lại rồi, chắc mấy hôm nữa sẽ xuất hiện thôi. Chỉ là mẹ mình sao lại về sớm thế này? Có gì đó không đúng lắm nha. Lạ lắm à nghen.】
Tống Khanh trợn to mắt, quay sang nhìn con trai: "Cái này..."
Lộ Vân Nhĩ vừa thấy biểu cảm của mẹ liền biết bà cũng nghe thấy. Anh chỉ khẽ thở dài một tiếng: "Vâng, mẹ không nghe nhầm đâu. Đó chính là... tiếng lòng của Tiểu Lục."
Tiếng lòng ấy vẫn tiếp tục vang lên, rõ ràng đến mức không thể bỏ qua. Lúc này, Lộ Hành Chu đang bận rộn đóng gói từng phần đồ ăn vặt dành cho thú cưng. Tất cả đều được làm từ nguyên liệu thượng hạng. Tuy nói con người ăn vào có thể chẳng ngon lành gì, nhưng đối với động vật mà nói, đây tuyệt đối là mỹ vị hiếm có trên đời.
【Hehehe, chuẩn bị xong xuôi rồi. Lát nữa tìm Thụ gia gia nhờ ông ấy gọi mấy biệt đội đáng yêu tới hỗ trợ là được. Lần này, Giang Minh Nguyệt lần này đúng là khí thế hừng hực, nhưng nghĩ kỹ thì cũng khôi hài thật. Thật ra người bà ta thích là mẹ mình thì phải. Từ đầu đến cuối chỉ chăm chăm nhằm vào mẹ mình, còn cha mình thì đến liếc mắt một cái cũng chẳng buồn. Đợi đến khi mẹ mình đau lòng, tuyệt vọng, hoàn toàn buông tay rồi, bà ta mới lại thò tới, à ta sẽ xuất hiện làm thiên thần an ủi. Hứ, giả tạo đến muốn ói.】
Bình luận