Chương 7: Chân đạp ba thuyền/Kết quả DNA💜✔️
Biên kịch Tiểu Liễu vẻ mặt nghi hoặc nhìn đạo diễn Chu. Đạo diễn Chu thở dài, dáng vẻ như có ngàn lời muốn nói mà không biết bắt đầu từ đâu.
Lộ Vân Nhĩ ở bên cạnh nhàn nhạt mở miệng: "Lâm Hoa có bệnh."
Biên kịch Tiểu Liễu sững sờ, không dám tin nhìn sang Lộ Vân Nhĩ.
Lộ Vân Nhĩ mím môi, giọng trầm xuống: Là bệnh ở... phương diện đó."
Đạo diễn Chu cũng nhìn Tiểu Liễu, nói thẳng: "Cậu vẫn nên đi kiểm tra một chuyến thì hơn."
Đầu óc Tiểu Liễu gần như nổ tung. Lúc này hắn cũng chẳng còn tâm trí hỏi đạo diện Chu hay Lộ Vân Nhĩ làm sao biết được chuyện giữa hắn và Lâm Hoa. Trong đầu chỉ còn lặp đi lặp lại hai chữ có bệnh.
Nghĩ đến những thay đổi gần đây của cơ thể mình, hắn bật dậy, gần như gào lên: "Sao có thể chứ? Anh ấy nói với tôi là anh ấy và vợ chỉ là hôn nhân hình thức, chỉ có mình tôi thôi mà."
Lộ Vân Nhĩ nhìn biểu cảm đau lòng của hắn mà không biết nên cạn lời hay tức giận.
Bên cạnh, Lộ Hành Chu âm thầm chửi ầm lên:【 Đúng là chỉ có mình anh đó. Thằng cha đó thì nam nữ gì chả đụng, còn có một cặp sinh đôi, thêm hai người yêu là nữ nữa kia kìa. Dù sao thì các anh đều là nạn nhân cả thôi.】
【Anh ta còn gửi cho cả ba người giấy ly hôn giả, nói mình đang xây dựng hình tượng người chồng yêu vợ, một người đàn ông mẫu mực, chờ thời cơ chín muồi sẽ công bố đã ly hôn rồi quang minh chính đại ở bên họ.】
Lộ Hành Chu khẽ chậc một tiếng. Nhìn biểu hiện của Tiểu Liễu, rõ ràng vẫn chưa hoàn toàn tin.
Lộ Vân Nhĩ chỉ liếc hắn một cái, giọng bình thản: "Cậu đi kiểm tra rồi sẽ biết."
Biên kịch Tiểu Liễu thoáng do dự, nhìn Lộ Vân Nhĩ vài giây, cuối cùng gật đầu. Quan hệ giữa hắn và Lộ Vân Nhĩ không tệ, hắn cũng hiểu Lộ Vân Nhĩ không phải kiểu người đem chuyện này ra nói đùa. Không chần chừ thêm, hắn vội vàng rời đi thẳng hướng bệnh viện.
Buổi thử vai vẫn tiếp tục, một biên kịch khác tạm thời thế chỗ. Lộ Vân Nhĩ liếc nhìn đồng hồ, rồi lại nhìn điện thoại, thời gian cũng sắp đủ rồi, kết quả hẳn là đã có.
Màn hình điện thoại sáng lên. Lộ Vân Nhĩ lập tức cầm lấy. Khi nhìn thấy kết quả giám định do bạn gửi tới, anh nhẹ nhàng thở ra một hơi. Anh quay sang nhìn Lộ Hành Chu, trong mắt tràn đầy áy náy.
Lộ Hành Chu chính là Tiểu Lục. Tiểu Lục của bọn họ, đứa trẻ năm xưa của bọn họ.
Chỉ vì hai con người kia mà Tiểu Lục phải sống trong những năm tháng tuổi thơ bị giễu cợt, bị xem thường, bị bắt nạt như một đứa con riêng. Dưới đáy mắt Lộ Vân Nhĩ, thù hận cuộn trào dữ dội. Anh sẽ không để đôi cẩu nam nữ đó sống yên ổn. Chúng nhất định phải trả giá và trả bằng đại giới.
Ý nghĩ vừa dứt, anh lập tức chuyển bản báo cáo giám định cho mẹ. Chưa đầy vài giây sau, điện thoại đã rung lên liên hồi.
Lộ Vân Nhĩ liếc nhìn Lộ Hành Chu, giọng nói dịu hẳn xuống: "Tiểu Hành, em qua đây ngồi giúp anh một lát nhé. Giúp anh trông chỗ này, anh ra ngoài nghe điện thoại."
Bình luận