Chương 5: Đi xét nghiệm/Đến buổi thử vai💜 ✔️
Nhân lúc hai người ra ngoài, quản gia kiểm tra lại đơn hàng mà Lộ Hành Chu đặt mua xong, liền đi thẳng tới phòng của cậu, lấy chiếc bàn chải đánh răng cậu đã dùng vào buổi sáng.
Dù đã được súc nước, nhưng vì đã sử dụng mấy ngày, phần đầu bàn chải vẫn đủ để lấy mẫu gen phục vụ cho giám định ADN.
Cầm đầu bàn chải trong tay, quản gia giao nó cho người bạn bác sĩ của Lộ Vân Nhĩ. Nhìn theo bóng lưng vội vã của đối phương, quản gia hơi nhíu mày. Dù không biết nhị thiếu gia muốn lấy bàn chải của tiểu thiếu gia để làm gì, nhưng ông hiểu rất rõ, chuyện này nhất định không đơn giản.
Thôi vậy.
Quản gia xoay người đi về phòng khách. Với tư cách một quản gia đủ tiêu chuẩn, có những việc giả vờ không biết vẫn là tốt nhất.
Trên xe, Lộ Hành Chu yên lặng chơi điện thoại, cường độ lướt mạng cao đến mức gần như không bỏ sót bất kỳ tin tức nào. Bên cạnh cậu, Lộ Vân Nhĩ liếc nhìn thời gian, hơi khép mắt lại, cố gắng đè nén sự nôn nóng trong lòng.
Ba tiếng sau là có kết quả giám định. Hiện tại mới hơn 8 giờ sáng, tức là khoảng 11 giờ sẽ có kết luận. Anh chậm rãi thở ra một hơi, hơi nghiêng đầu liếc nhìn Lộ Hành Chu. Không biết có phải do tâm lý hay không, nhưng càng nhìn, anh càng cảm thấy Lộ Hành Chu thật sự rất giống Tống Khanh.
Anh vừa mới nhắn tin cho Tống Khanh. Tuy chưa trực tiếp nhắc tới chuyện này, nhưng cũng hỏi thăm vị trí hiện tại của bọn họ. Xác nhận rằng bọn họ đang ở trong nước, hơn nữa còn không xa Đế Đô, Lộ Vân Nhĩ lúc này mới khẽ thở phào một hơi.
Trong xe có chút yên tĩnh.
Lộ Vân Nhĩ vốn định nói vài câu cho đỡ ngượng, nhưng nghĩ tới việc mọi chuyện vẫn chưa được xác nhận, lại không biết nên mở miệng thế nào. Đúng lúc này, điện thoại của anh vang lên. Nhìn số điện thoại trên màn hình, Lộ Vân Nhĩ nhấc máy.
Đầu dây bên kia truyền tới một giọng nam trầm ấm: "Cậu đến chưa? Đang ở đâu rồi? Bên này người tới cũng gần đủ rồi."
Lộ Vân Nhĩ liếc nhìn ra ngoài cửa sổ, đáp: "Sắp tới rồi, thêm vài phút nữa thôi. Anh Đan, anh đừng vội."
Người bên kia ừ một tiếng, cười nói: "Tôi thì không vội, là đạo diễn có hơi sốt ruột thôi."
Ngồi bên cạnh, Lộ Hành Chu chớp chớp mắt. Trong lòng cậu chợt vang lên một suy nghĩ mơ hồ:
【 Anh Đan? Tư Đan? Ủa, cái tên này quen quen. Không phải là cái người thụ trong cuốn tiểu thuyết sắc* đam nào đó mà mình từng đọc sao? Trong tiểu thuyết miêu tả anh ấy như thế nào nhỉ? Mô tả trong truyện thì... đúng rồi, dáng người đẹp, hiền lành, dịu dàng, chu đáo hết chỗ nói, y như kiểu mama boy chính hiệu ấy...】
(*)Sắc có nghĩa là H+ ấy
Cậu chưa kịp ngăn lại dòng suy nghĩ, Lộ Vân Nhĩ giật mình. Anh theo phản xạ liếc nhìn tài xế, bởi vì anh không biết liệu ngoài anh và anh cả ra, còn có người khác nghe được tiếng lòng của Lộ Hành Chu hay không. Thấy tài xế không có bất kỳ phản ứng nào, Lộ Vân Nhĩ lập tức hiểu ra. Xem ra, chỉ có anh và anh cả mới nghe được.
Bình luận