Chương 26: . Cái bom này lớn quá rồi💜✔️
Thủ lĩnh quạ đen cũng không cam lòng yếu thế, nó bay đến, đậu lên vai Lộ Hành Chu, cạc cạc kêu to: "Quạ cũng cần được che chở nha!"
Lộ Hành Chu bật cười, dùng ngón tay nhẹ vuốt lên đầu thủ lĩnh quạ. Con quạ đen híp mắt hưởng thụ, rúc rúc vào tay cậu như đang làm nũng. Bên trên, cành của lão cây quế khẽ lay động, một chiếc lá vàng nhẹ rơi xuống, chạm vào vai cậu.
Lộ Hành Chu tựa lưng vào thân cây, an tĩnh ngồi dưới bóng râm. Sau khi lo liệu xong cho đám mèo con, cậu bắt đầu đếm ngón ta, còn ba ngày nữa là tới buổi biểu diễn lớn.
Cậu xoay cổ vài cái, thầm nghĩ: Chỉ cần giải quyết xong mối nguy tiềm ẩn kia, mọi chuyện phía sau sẽ trở nên đơn giản hơn rất nhiều. Hơn nữa, phần thưởng mà hệ thống đền bù cho cậu đủ để bảo vệ những người quan trọng trong gia đình.
Sáng hôm sau, Lộ Kỳ Dịch gõ cửa phòng cậu. Lộ Hành Chu vẫn đang mặc đồ ngủ, đi dép lê, đầu tóc rối bù như tổ chim, lơ mơ mở cửa, ngước mắt nhìn anh cả: "Anh cả~ Có chuyện gì vậy ạ?"
Lộ Kỳ Dịch bật cười, ánh mắt chứa đầy dịu dàng, đưa tay xoa mái tóc bù xù kia: "Chìa khóa cho em. Trung tâm thú cưng đã xây xong rồi. Em qua xem thử có vừa ý không."
Cơn buồn ngủ của Lộ Hành Chu lập tức bay sạch. Cậu trợn tròn mắt nhìn anh cả, không thể tin được: Cải tạo cả trung tâm trong một đêm!? Thật sự hoàn thành rồi á?! Có phải hơi ảo Canada quá không vậy?
【 A A A A A! Anh cả quá vĩ đại!! Không được, từ giờ trở đi mình phải làm món đồ trang sức treo lủng lẳng trên chân anh cả!!!】
Lộ Hành Chu nhận lấy chìa khóa, nụ cười cong cong nơi khóe mắt khiến người khác nhìn vào cũng phải tan chảy: "Cảm ơn anh cả~ Chỉ cần là anh đưa, em đều thích hết!"
【Phải cảm ơn anh cả thế nào đây? Gần đây mình nhớ hình như công ty đang chuẩn bị mở rộng về phía bắc thành phố. Hồi đó chỉ nghe qua một chút, cũng không rõ có thành công hay không. Chỉ biết anh cả từng chịu thiệt nặng nề ở dự án đó. Mình sẽ nhờ Tiểu Bò Sữa đi nghe ngóng thử xem có gì bất thường. 】
Lộ Kỳ Dịch nhìn Tiểu Lục của nhà anh, trong mắt cậu là cả một cuộn rối ren ý nghĩ. Anh không nhịn được khẽ cười. Có muốn cũng chẳng hỏi được gì, thôi thì chỉ có thể xoa đầu một cái. Mà phải nói, xúc cảm cũng tốt thật.
Còn về mảnh đất phía bắc kia, nó có hại? Lộ Kỳ Dịch khẽ nheo mắt. Nếu đúng thời điểm, thì khả năng rất cao có liên quan đến cái tên em trai giả mạo nào đó và vai chính công-thụ không thoát kia.
Suy cho cùng, ngoài gia đình ra thì chẳng ai thực sự muốn anh phải đau khổ cả đời. Chỉ là anh không quen với việc phải chịu đựng mà thôi.
Lộ Hành Chu bị xoa đầu đến ngẩn người, ngơ ngác nhìn bóng lưng anh cả rời đi, khịt mũi cúi đầu nhìn chiếc chìa khóa trong tay rồi bật cười khẽ.
Cậu chạy về phòng, lao tới bên cửa sổ nhìn xuống sân sau. Nơi từng là bãi cỏ trống trải, giờ đã mọc lên một tòa nhà mới toanh. Trên tường là dòng chữ "Chu Chu" to tướng, dưới đất là hai chữ "Chu Chu" khác được xếp bằng dấu móng mèo chỉ cần nhìn một cái đã thấy dễ thương muốn xỉu!
Bình luận