Chương 2: Tiếng lòng/Ăn dưa của anh cả💜✔️
Lộ Vân Nhĩ không chỉ kịp thời kéo lại anh cả của mình, mà còn thành công ăn được miếng dưa đầu tiên trong ngày ~
Vị anh cả của anh ấy à, từ khi hắn có ký ức đến nay vẫn luôn trầm ổn, đáng tin cậy. Ai ngờ đâu, anh cả như vậy mà cũng từng ăn phân, tuy rằng là phân dê...
Anh thực sự rất tò mò. Hơn nữa, cái giọng nói kia...
Thụ gia gia, ồ, vị em trai này của anh dường như đã xuất hiện những biến hóa không thể xem thường.
Còn có một điểm nữa, anh phát hiện mình dường như chỉ có thể nghe được tiếng lòng của em trai này mà thôi. Mà mạch suy nghĩ trong tiếng lòng ấy cũng không phải lúc nào cũng liền mạch, trôi chảy.
Anh cả Lộ lạnh mặt, trong đầu cũng đang nhanh chóng tính toán tình huống trước mắt. Lý do khi nãy y không lập tức xông lên, ngoài việc bị thằng hai kéo lại, còn bởi vì ngay trong khoảnh khắc y vừa đứng dậy, toàn thân bỗng dưng tê rần.
Là loại tê rần theo đúng nghĩa mặt chữ, giống như bị điện giật nhẹ, cơ thể trực tiếp cứng lại, nhất thời không nghe theo sai khiến.
Hai người đều đang tự suy nghĩ trong lòng. Đúng lúc này, Lộ Hành Chu cũng từ trên lầu đi xuống. Trên mặt cậu bình thản như thường, nhưng trong lòng lại đang vô cùng thỏa mãn mà ăn dưa liên quan đến anh cả mình.
【Oa, thật sự không nghĩ tới a. Khi còn nhỏ, anh cả lại từng... ngây thơ đến mức đó. Chỉ vì thích ăn kẹo nên bị đau răng, sau đó bị khống chế số lượng kẹo được ăn. Anh ấy không cam lòng, liền đem chủ ý đánh lên nguyên liệu. Ngẫu nhiên nhìn thấy phân dê là những viên tròn nhỏ màu đen, trông y hệt chocolate. Lại liên tưởng đến cà phê phân mèo, thế là đương nhiên cho rằng, đã có cà phê phân mèo, vậy thì chocolate phân dê cũng chẳng có gì ghê gớm. Sau đó liền chạy đi xin cha nuôi nuôi một con dê con làm thú cưng. Cha tuy không hiểu từ khi nào anh ấy lại thích dê, nhưng cũng chỉ phất tay một cái, trực tiếp đáp ứng. Kết quả là ngay ngày hôm sau dê con về nhà, anh cả liền thành công có được chocolate phân dê.】
Lộ Vân Nhĩ thiếu chút nữa thì bật cười thành tiếng. Nhưng vì đương sự dưa đang ở ngay đây, lại thêm việc người ăn dưa không hề nói thẳng ra, anh chỉ có thể cố sống cố chết nhịn xuống. Anh cúi đầu, gương mặt tuấn tú vì nén cười mà suýt chút nữa thì méo mó.
Anh thật sự không ngờ anh cả lại còn có một mặt như vậy. Lộ Vân Nhĩ liếc nhìn Lộ Kỳ Dịch đang ngồi kia, toàn thân tỏa ra áp suất thấp, rồi lại nhìn sang Lộ Hành Chu với vẻ mặt vô tội, đang chuẩn bị ăn bữa sáng như không có chuyện gì xảy ra.
Tuyệt cú mèo. Chuyện này, xem ra càng lúc càng trở nên thú vị rồi.
Lộ Kỳ Dịch thì hoàn toàn không ngờ rằng, chuyện xấu hổ từ sáng sớm của mình lại bị đào bới sạch sẽ đến vậy. Năm đó, chuyện này sau khi bị ba mẹ biết, hai người họ đã cười y suốt tròn hai tháng. Đến mức sau một cơn thẹn quá hóa giận, y trực tiếp quyết tâm tự cường, bắt đầu nghiêm túc học tập.
Bình luận