Chương 16: . Mèo Cảnh Trường nhờ giúp đỡ💜✔️
Lộ Kỳ Dịch nhớ lại hơn hai mươi năm cuộc đời của mình, càng nghĩ càng cảm thấy oan ức đến mức tim gan thắt lại. Từ nhỏ đến lớn, y luôn tự nhận bản thân là người đàng hoàng đứng đắn, làm việc có nguyên tắc, đối nhân xử thế rõ ràng minh bạch. Ngoại trừ việc đôi lúc lạnh lùng một chút, ít nói một chút, thì từ đầu đến cuối cũng chưa từng làm ra chuyện gì thất đức.
Vậy mà y thật sự không tài nào hiểu nổi. Rốt cuộc là vì cái gì?
Vì cái gì một thanh niên tốt bụng, nghiêm túc, suốt ngày chỉ biết học tập và làm việc, chưa từng trêu hoa ghẹo nguyệt, chưa từng dính dáng đến mấy chuyện mập mờ tình ái như y, lại có thể bị người ta bôi nhọ đến mức không còn chút nhân tính nào như vậy?
Quả thực là vô lý đến cực điểm.
Vu khống, tất cả đều là vu khống.
Trong đầu Lộ Kỳ Dịch không ngừng vang lên hai chữ ấy, như thể đang gõ trống dồn dập. Y càng nghĩ càng tức, càng nghĩ càng uất, cảm giác bản thân giống như bị người ta đè đầu ấn xuống, cưỡng ép khoác lên mình một đống tội danh bịa đặt.
Cái tác giả của cuốn sách chết tiệt kia, rõ ràng là đang bịa đặt trắng trợn, không hề có lấy một chút lương tâm nghề nghiệp. Không chỉ bẻ cong sự thật, mà còn tiện tay dẫm nát nhân cách của người khác, coi sinh hoạt cá nhân của y như nguyên liệu cho mấy tình tiết rẻ tiền.
Khóe mắt Lộ Kỳ Dịch khẽ giật giật, y liếc nhìn đứa em trai đang rên rỉ trong lòng mình, cả người run rẩy vì kích động, giống như chỉ cần thả tay ra là có thể tiếp tục gào thét đến long trời lở đất.
Bàn tay đang siết chặt thành nắm đấm của y chậm rãi thả lỏng ra, các khớp ngón tay vì dùng lực quá mạnh mà hơi trắng bệch. Cuối cùng, Lộ Kỳ Dịch chỉ có thể bất đắc dĩ thở dài một hơi, giống như vừa chấp nhận một sự thật không thể cứu vãn.
Thôi vậy. Nụ hôn đầu hơn hai mươi năm giữ gìn, coi như vứt đi. Tội cái thân già này.
Lộ Hành Chu thì vẫn còn đang gào thét một cách đầy phẫn nộ, cả người như bị sét đánh trúng, hai tay ôm chặt mắt mình, giãy giụa không ngừng:
【A a a a a. Mắt của mình. Đôi mắt trong sáng thuần khiết của mình. Hình ảnh đó quá mạnh rồi. Cốt truyện này thật sự quá sức chịu đựng của con người, vậy mà còn dám miêu tả là ngọt ngào nữa chứ. A a a a a!!】
Giọng cậu vang vọng đến mức tưởng chừng có thể xuyên thủng trần nhà, mỗi một chữ đều tràn ngập oán niệm, hệt như vừa bị ép nuốt sống một bát cơm trộn thuốc độc.
Bên cạnh, Tống Thời rốt cuộc cũng không nhịn nổi nữa. Khóe môi chú co giật vài lần, cuối cùng vẫn bật cười khúc khích. Ánh mắt liếc sang Lộ Kỳ Dịch, nhìn thấy vẻ mặt vừa cứng đờ vừa bất lực của đối phương, lại càng buồn cười hơn.
Trong đầu chú cũng hiện lên hình ảnh đó rồi.
Lộ Hành Chu thì đang âm thầm suy nghĩ.
【Nhưng mà nghĩ kỹ lại thì hình như cũng không tệ lắm nhỉ? Anh cả lớn lên đẹp trai thế này, khí chất còn đủ mạnh để đè người, diễn vai tổng tài bá đạo đúng là chuẩn không cần chỉnh. Chỉ là không biết Lâm Thanh Tuyền có gánh nổi không? Với lại mấy cảnh đặc biệt thì sao đây, đập tường trong phòng trà, hôn nhau trên sân thượng, rồi cả cảnh giường trong văn phòng. Về nhà phải hỏi anh hai kỹ lại mới được.】
Bình luận