Chương 15: Cốt truyện của anh cả💜✔️
Lộ Kỳ Dịch xắn tay áo lên, giọng điềm tĩnh: "Nếu đối phương cố tình để cậu ngồi xe, vậy chiếc xe này chắc chắn có vấn đề. Để anh xem thử."
Lộ Hành Chu nhìn cánh tay rắn chắc, nổi rõ đường cơ bắp của anh cả, trong lòng thầm thở dài. Cậu cúi đầu nhìn lại cánh tay mảnh khảnh của mình, âm thầm so sánh vài giây rồi nhanh chóng đưa ra kết luận:
Thôi vậy. Không tự rước nhục vào thân.
Mình còn nhỏ, vẫn còn thời gian để phát triển.
Lộ Kỳ Dịch ngồi xổm xuống, cẩn thận kiểm tra bên trong xe. Một lượt, rồi lại một lượt, không phát hiện gì bất thường. Sau đó y đổi vị trí, kiểm tra kỹ các bộ phận khác.
Chẳng bao lâu sau, y rút từ dưới gầm xe ra một vật nhỏ được bọc kín bằng giấy.
Chính là thứ này sao?
Lộ Hành Chu tò mò dõi theo từng động tác của anh cả. Thứ được giấu kỹ như vậy mà anh ấy vẫn tìm ra được. Anh cả đúng là quá quen thuộc với cấu trúc xe rồi.
Lộ Vân Nhĩ đứng bên cạnh cũng cúi người nhìn theo, tiện miệng nói: "Hồi trẻ anh cả từng là tay đua xe chuyên nghiệp đấy."
Lộ Hành Chu giật mình ngẩng đầu, ánh mắt nhìn Lộ Kỳ Dịch lập tức đổi sang đầy kính nể.
Không nhìn ra luôn á. Anh cả nghiêm túc, chững chạc thế này mà hồi trẻ lại mê mấy trò mạo hiểm như đua xe sao?
Cậu nghiêng đầu, hạ giọng hỏi Lộ Vân Nhĩ: "Anh hai biết chuyện này không?"
Lộ Vân Nhĩ cười gượng.
Đúng lúc đó, Lộ Kỳ Dịch đứng thẳng dậy, cầm quả bom nhỏ trong tay. Nghe được câu hỏi của Lộ Hành Chu, anh bật cười, thuận miệng đáp: "Anh hai của em à? Thi bằng lái chắc phải thi ba bốn lần mới đậu."
Nói trắng ra, rớt liền ba bốn lần.
Lộ Hành Chu im lặng vài giây, sau đó gật gù, quay sang nhìn Lộ Vân Nhĩ, giọng rất chân thành: "Không sao đâu, em còn chưa có bằng lái mà."
Lộ Vân Nhĩ mỉm cười, nhưng trong lòng chẳng hề được an ủi chút nào. Anh liếc anh cả mình một cái, ánh mắt đầy oán niệm.
Tống Thời đứng bên cạnh, trầm mặc nhìn chằm chằm vào vật nhỏ trong tay Lộ Kỳ Dịch. Ông ngoại Tống hừ lạnh một tiếng, giọng nói đầy châm biếm: "Con rốt cuộc đã làm chuyện gì mà khiến người ta hận đến mức muốn lấy mạng vậy hả?"
Lộ Hành Chu lén liếc nhìn cậu cả của mình, vẻ mặt nghiêm túc. Chuyện này... cậu biết rất rõ.
Trong tiểu thuyết, khoảng thời gian gần đây của Tống Thời quả thật không hề yên ổn.
Lộ Hành Chu nhìn Tống Thời, hạ giọng nói: "Trước tiên, vẫn nên báo cảnh sát đã ạ."
Tống Thời hơi sững người, vài giây sau mới hoàn hồn, vội vàng gật đầu: "Đúng, đúng. Gọi cảnh sát."
Quả bom được gài dưới gầm xe, chỉ kích hoạt khi xe chạy ở tốc độ bình thường, đồng thời chịu thêm trọng lượng của hai người. Sau khi phát nổ, toàn bộ thiết bị sẽ bị thiêu hủy hoàn toàn, không để lại bất kỳ dấu vết nào. Dù có điều tra, cuối cùng cũng chỉ có thể kết luận là một tai nạn giao thông ngoài ý muốn.
Bình luận