Chương 132: . Trở Về Yên Ổn
Lộ Vân Nhĩ trầm mặc. Thôi thì... giờ anh cũng hiểu rồi, cái gọi là thay đổi, thực chất là được cậu con út hiếu thuận khoe đồ cho bạn bè nên mới thay đổi như thế.
Mấy chiếc rương lớn được người làm chuyển vào kho, lúc khác sẽ từ từ mở ra xem.
Tiểu Bò Sữa vẫn nằm gọn trong lòng Lộ Hành Chu, hoàn toàn không có ý định rời đi. Béo Hổ thì nằm cạnh bên lưng cậu, thoải mái lim dim mắt. Hồ Thất thì tách biệt đứng một bên, giọng điệu u oán: "Lần này quay về là không còn chỗ cho tôi nữa rồi."
Tiểu Bò Sữa liếc mắt nhìn Hồ Thất, vẻ mặt khinh khỉnh, nó mới chẳng thèm chấp hồ ly tinh như hắn ta.
Cơn gió nhẹ lướt qua, trời đã không còn oi nóng như trước. Lộ Hành Chu mở bảng giao diện ra xem, điểm giá trị nhân khí của cậu đã đủ để đổi vài thứ thú vị.
Cậu không do dự, chọn mở phần đổi ngẫu nhiên, rồi vung tay kích hoạt tất cả. Trước mặt cậu, một quyển sách lập tức hiện ra. Bìa sách không ngừng thay đổi, nhấp nháy vài lần rồi cuối cùng dừng lại ở cái tên Kim Cương Quyết.
Sách ngưng tụ thành thực thể. Lộ Hành Chu cầm lấy, mở trang đầu tiên, đây là một cuốn chuyên về luyện gân cốt, lấy quyền pháp làm chủ, phong cách mạnh mẽ, cứng cỏi, thiên về tấn công trực diện.
Lộ Hành Chu chớp mắt một cái, trong lòng thấy rất vừa ý. Thời đại bây giờ đã không còn giống trước, đao kiếm mang theo người là hàng nguy hiểm, dễ gặp rắc rối.
Những loại quyền pháp như Kim Cương Quyết lại vừa hợp pháp vừa hữu dụng.
Vốn dĩ Lộ Hành Chu đã có nền tảng võ thuật vững vàng, chỉ lật xem sơ qua nội dung trong sách, cậu đã lập tức nắm được đại khái tinh túy.
Quyển sách này, về sau vẫn nên đưa cho anh ba thì thích hợp hơn.
Lộ Vân Nhĩ nhận lấy từ tay Lộ Hành Chu hỏi: "Cái này là gì vậy?"
Lộ Hành Chu đang nằm dài trên bụng Mập Mạp mềm mại, đáp lời một cách lười biếng: "Là bí tịch võ công."
Lúc này, Hồ Thất đã sớm chạy vào trong nhà xem Bác sĩ Bạch giải phẫu trứng, theo lời hắn thì: Cứ nhìn nhiều là thành quen tay, đến lúc đó làm cũng dễ.
Buổi tối khi ăn cơm, Tống Khanh mặc một chiếc sườn xám trắng thêu hoa văn vân ý, đeo đá quý nhã nhặn trên tai và cổ, cả người toát lên vẻ thanh lịch quý phái.
Vừa thấy cậu con trai út yêu dấu, bà lập tức ôm lấy Lộ Hành Chu đầy cưng chiều: "Ai da, bảo bối ngoan của mẹ, cuối cùng con cũng về rồi."
Sau đó bà liếc nhìn sang Lộ Vân Nhĩ, giọng có phần lạnh nhạt: "Còn cả con nữa, cũng về rồi à."
Lộ Vân Nhĩ vô tội nhìn bà, Tống Khanh thở dài một hơi nói: "Hai đứa các con đó, sao cứ phải lao vào những chuyện nguy hiểm thế này? Không cần mạng sống nữa sao?"
Lộ Vân Nhĩ lặng lẽ nhắm mắt lại, trong lòng hiểu ngay, thằng ba kia đã mách lẻo rồi!
Tống Khanh giơ tay khẽ đánh vào vai anh, mắng yêu: "Nếu hôm đó không có Tiểu Lục, không có con cá voi hổ kia, chẳng phải con đã sớm chìm nghỉm rồi sao."
Bình luận