Chương 103: . Tiểu đồ đệ
Anh thật sự không hiểu làm sao một người lại có thể mang trên mình những thân phận phức tạp như vậy, giống như xếp gỗ thành tầng. Hơn nữa, anh cũng không thể hiểu nổi tại sao hơn hai mươi năm trước Huyền Bắc Vọng lại trở thành lính đánh thuê xuất ngũ rồi còn trở thành hắc ám chi chủ
Thế giới này rốt cuộc là điên đến mức nào mà anh không thể tưởng tượng nổi. Trước kia, những câu chuyện của anh cả, anh hai, thằng tư. Anh còn có thể lý giải được nhưng giờ đến lượt mình, vậy sẽ thay đổi như nào đây?
Thiểm Quang nghiêng đầu nhìn anh trai chủ nhân, giống như choáng váng, không biết phải làm sao...
Lộ Vân Nhĩ cười đi xuống, đặc biệt khi nhìn thấy biểu cảm của thằng ba, người đang suy sụp và hoài nghi về cuộc sống, hắn càng cười rạng rỡ hơn.
Nói thế nào nhỉ, niềm vui của hắn được xây dựng trên sự thống khổ của người khác. So với thằng ba, Cố Sâm cũng không phải là người gây phiền phức như vậy.
Vì chuyện ở yến hội lần trước, Cố Sâm và Lâm Cầm Ý giờ gần như đã công khai mối quan hệ, fans của Lâm Cầm Ý mỗi ngày đều nhắn tin gọi gã là Cố phu nhân. Cố Sâm cũng nhận thấy được lợi ích từ việc marketing, cổ phiếu của nhà họ và doanh thu đều tăng lên.
Vì vậy gần đây gã cũng không có thời gian quấy rầy Lộ Vân Nhĩ, khiến Lộ Vân Nhĩ cảm thấy vô cùng thảnh thơi.
Lộ Hữu Sâm nhìn thấy ánh mắt vui sướng khi người gặp họa của Lộ Vân Nhĩ, yên lặng nói: ''Anh đừng đắc ý, sắp tới sẽ phải quay lại, anh sẽ phải đối mặt với hai người điên kia để giải quyết vấn đề thôi."
Lộ Vân Nhĩ nụ cười vừa thu lại nói: ''Em thì sao? Cái nam chủ thần kỳ của em giờ nên làm gì?"
Lộ Hữu Sâm hừ lạnh một tiếng nói: ''Làm gì à? Dĩ nhiên là phải điều tra cậu ta rồi!"
Một tiếng thét chói tai từ trên lầu truyền đến.
【 A!!! Má nó. Chuyện này, cái đồ vật khốn kiếp này lại để cho tiểu tình nhân ở nước ngoài xem qua tài liệu bí mật, thật sự đáng chết mà!】
Lộ Hữu Sâm trái tim đau xót, anh không thể chấp nhận được trong sách, anh lại có thể chết bởi tay loại người này.
【A a a a. Hắn vẫn cảm thấy không có gì, nếu hắn cố ý thì cũng không sao, hắn cảm thấy cũng chẳng có gì?? Văn kiện còn chưa được cấp phát, lại nằm ngay trên gối đầu của hắn, cái tên khốn đó hiện tại đang ở sòng bạc... Mà cái sòng bạc đó cũng là của hắn sao? Hắn đã thừa kế nó? 】
【 Không phải vậy! Hắn đang sống mái với người ta sao? Lại đi chiếm lấy sòng bạc của người ta à? 】
【 Được rồi, thật sự là một kẻ điên ngoài vòng pháp luật.】
Lộ Hữu Sâm nắm lấy quần áo, xoay người muốn đi. Lộ Vân Nhĩ nhìn anh hỏi: ''Ngươi đi đâu?''
Lộ Hữu Sâm quay mặt lại, lộ ra một nụ cười dữ tợn nói: ''Hôm nay nếu không mang cậu ta đi, em cảm thấy không ổn trong lòng."
Lộ Vân Nhĩ vẫy tay nói: "Đi đi."
Hắn nhìn tia chớp quỳ trên mặt đất, lộ ra một nụ cười như si hán nói: 'Thiểm Quang Quang ~ cùng anh đi ra ngoài chơi nha~'
Bình luận