🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 114: Bướm đêm, Anh túc

" Bạch Niên Vũ, anh mà không nhận điện thoại là tôi tự tử ngay đấy." Bạch Niên Vũ thấy điện thoại rung lên, tin nhắn được gửi tới từ Tiêu Tiểu Diệp.

Nhíu mày, cô bây giờ cũng lắm trò vậy sao ?

" Trong vòng 30 phút nữa, nếu anh không đến thì em sẽ mất máu mà chết. Nếu còn quan tâm tới em thì hãy tới nhà ngay lập tức." Tin nhắn vẫn được gửi đến, lần này còn kèm theo một bức ảnh cổ tay bị rạch, sẽ chẳng là thật nếu như không để lộ ra chiếc nhẫn ở ngón áp út với đường viền thiết kế riêng mà anh đã tặng cho cô.

Bạch Niên Vũ hoảng sợ, anh chạy ngay đi lấy xe, lao thẳng ra ngoại thành, anh sợ, sợ muộn một phút thì cô sẽ gặp chuyện.

Anh dừng xe trước nhà cô, đi thẳng tới cửa, do nhà còn mới, cửa theo kiểu tây nên chỉ cần đạp một phát là văng ra. Anh vội vội vàng vàng đi vào thì cảnh tượng trước mắt khiến anh ngạc nhiên.

Cái người tưởng cắt cổ tay kia thế nhưng ung dung đứng trên bậc thềm nhìn anh, nụ cười bên môi hiện lên rực rỡ, chiếc váy màu đỏ rượu ôm lấy thân thể kiều diễm, li rượu trên tay lắc qua lắc lại, " Không tồi, mười bốn phút." Thanh âm có chút gợi hồn cất lên, Bạch Niên Vũ biết được một điều, con mẹ nó, anh mắc bẫy của cô.

" Tôn Vũ, à không, Bạch Niên Vũ, mặt nạ da người ấy dùng chắc thích nhỉ ?" Cô đi tới gần anh, ngón tay trắng nõn mềm mại đặt lên má anh, vuốt nhẹ.

Bạch Niên Vũ không nói gì, biết ngay mà, lộ rồi.

" Vết cắt ấy rất tinh vi phải không ? Kĩ thuật hoá trang không tồi nhỉ ?" Cô nhếch môi, giọng điệu có chút trào phúng.

" Tiểu Diệp, anh đã nói với em rằng rời xa khỏi anh đi." Bạch Niên Vũ cuối cùng cũng mở miệng.

Lời nói của anh như dao găm đâm vào tim cô, Tiêu Tiểu Diệp cầm li rượu đặt lên môi, uống cạn rồi ném mạnh xuống sàn nhà, mảnh thuỷ tinh văng tung toé, có vài mảng xoẹt cắt qua bắp chân trắng nõn của cô, tia máu đỏ chảy xuống.

Bạch Niên Vũ nhíu mày, kéo cô ra khỏi đống thuỷ tinh.

" Bạch Niên Vũ, tôi từng nói chúng ta không quan hệ gì với nhau nữa nên mắc mớ gì anh lo cho tôi hả ?" Tiêu Tiểu Diệp vùng khỏi tay anh, lạnh lùng nói.

" Im miệng." Bạch Niên Vũ quát lớn, rồi lại ôm lấy cô, bế cô lên, đặt xuống ghế sofa. Anh đi tìm hộp sơ cứu rồi cẩn thận rửa vết thương giúp cô.

Tiêu Tiểu Diệp nhìn anh, nước mắt chảy xuống, " Bạch Niên Vũ, có ai từng nói với anh chưa ? Cách tốt nhất để khiến một người hết yêu anh chính là phải tàn nhẫn đến cùng. Anh càng quan tâm em, em càng bỏ không được."

Bạch Niên Vũ hơi ngưng lại nhưng vẫn tiếp tục giữ thái độ im lặng.

" Hôm nay là lần đánh cuộc cuối cùng của em, nếu anh ở lại, em sẽ mãi mãi ở bên cạnh anh, không rời đi. Nếu anh vẫn một mực rời khỏi thì em nhận thua, tự mình tránh xa anh."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...