🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 642: Chương 642

Editor: May

Cô khóc nói xong, lại cảm thấy trước mắt lóe ra từng mảnh ánh sáng, đầu cô nặng trịch gần như sắp chống đỡ không được, trên người lạnh một trận nóng một trận, trong nghĩa trang vắng lặng lớn như vậy, chỉ có thể nghe được tiếng gió nức nở. Bóng tối vô biên vô hạn, như là dã thú há hốc miệng, vận sức chờ phát động, sẽ nhào tới nuốt hết cô. Thân thể của cô dần dần mềm xuống, ngã vào trên mặt tuyết băng lãnh, cô không khóc được, ngược lại cười, nếu như cứ như vậy chết đi cũng tốt, người một nhà đoàn tụ, không bao giờ một mình cô độc ở trên đời này nữa, ngay cả ngày mai ở nơi nào cũng không thấy được...

**********

“Hà tiên sinh, điện thoại của tiểu thư vẫn không gọi được.” Tài xế ngồi ở trong xe, cẩn thận từng li từng tí nhìn người đàn ông ngồi bất động ở chỗ kia, đáy lòng lại là một trận thấp thỏm.

Hà Dĩ Kiệt nhìn đoàn người nữ sinh ký túc xá ngoài cửa càng ngày càng ít, ánh mắt dần dần băng lãnh như tuyết ngoài cửa sổ, khóe môi hắn kéo căng, mím ra một đường vòng cung lạnh lùng kiên quyết, hồi lâu sau mới nhẹ nhàng phun ra hai chữ: “Gọi lại.”

Tài xế không dám lên tiếng, vội vàng gọi lại số điện thoại Tương Tư một lần nữa, sau khi gọi hơn mười cuộc, bỗng nhiên vang lên âm thanh đứt quãng tiếp thông, tài xế vui mừng, vội vàng đưa điện thoại di động tới: “Hà tiên sinh, thông, thông!”

Thần sắc trên mặt Hà Dĩ Kiệt trước sau như một, dây cung căng thẳng nơi đáy lòng bỗng nhiên buông lỏng, hắn nhận điện thoại, nghe âm thanh tút tút yếu ớt, vang đến cuối cùng, nhưng vẫn không có người nhận nghe, ngón tay nắm di động không khỏi cứng ngắc.

Đã nói đêm nay đón cô trở về, thế nhưng chạy trốn không có chút tin tức, trong túc xá không có ai, trong phòng học cũng không có ai, cô nói với bạn cùng phòng là xế chiều đi phòng tự học, sau đó liền không thấy nữa, chẳng lẽ một người lớn sống sờ sờ như thế lại không cánh mà bay?

“Gọi điện thoại cho thư ký Triệu, bảo anh ta nghĩ biện pháp tra một chút định vị của điện thoại di động.” Hà Dĩ Kiệt lại ấn gọi lại, di động vẫn vang lên như trước, nhưng vẫn không có người nào nhận, hắn bỗng nhiên có chút hoảng hốt không hiểu, chẳng lẽ trời tuyết lớn như vậy, nên xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn?

“Vâng, tôi đây liền thông báo cho thư ký Triệu.” Tài xế vội vàng gọi thông với thư ký Triệu, nói phân phó như thế như vậy.

Qua gần mười phút, thư ký Triệu gọi điện thoại qua đây, sau khi tài xế nghe máy, lập tức nói: “Hà tiên sinh, tra được, vị trí của tiểu thư là ở nghĩa trang bên kia...”

Mi tâm Hà Dĩ Kiệt hơi nhảy, trong xe tối đen, hắn giống như nhẹ nhàng phun ra một hơi, trầm giọng nói: “Đi nghĩa trang.”

Tài xế lập tức khởi động xe, bánh xe đặt ở trên tuyết đọng thật dày, phát ra âm thanh két két, Hà Dĩ Kiệt ngồi ở trong xe ấm áp, tay khép áo khoác ngoài lại, trầm mặc không nói.

Gió tuyết quá lớn, xe liền lái có chút thong thả, cho đến khi tới nghĩa trang, đã qua hơn một tiếng đồng hồ.

Tài xế mở cửa xe ra, Hà Dĩ Kiệt đi xuống xe, gió lạnh thấu xương cuốn tới, hắn không khỏi lạnh run một cái, đáy lòng lại mơ hồ có chút không thoải mái.

Hắn không thích Tương Tư đến nghĩa trang, nhưng cuối cùng đã nhắc nhở hắn một chuyện, xem ra trong khoảng thời gian này hắn quá mức cưng chiều cô, cô càng ngày càng lên trời.

Sắc mặt Hà Dĩ Kiệt âm trầm như nước, bảo tài xế ở lại tại chỗ, một mình hắn đi ngược gió tuyết đến nghĩa trang.

Lúc đi nhanh đến nghĩa trang của cha mẹ Tương Tư, thân thể anh hơi khựng lại, bỗng nhiên bước nhanh hơn, đến cuối cùng liền trực tiếp chạy đi.

Trên mặt tuyết trắng tinh chói mắt, chỉ có thể mơ hồ nhìn thấy một mảnh màu quýt nhỏ nổi bật. Hắn nhớ hôm nay cô mặc áo lông chính là màu quýt đó, mà giờ phút này, đã không nhìn thấy thân thể nho nhỏ của cô nữa, bão tuyết gần như đã bao phủ cả người của cô...

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...