🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 486: Chương 486

Editor: May

Cô sẽ đích thân nắm tay anh, nắm tay cầm dao găm của anh, đâm một dao lên trên ngực Mạnh Thiệu Đình, hung hăng đâm lên một dao.

Vào lúc cửa gần đóng lại, cái tách trong tay cô bỗng nhiên rơi choang một tiếng xuống mặt đất, cô đứng lên, giọng nói trầm thấp, lại có thể nghe rõ ràng.

“Anh chờ một chút, tôi -- “

Cô bỗng nhiên ngẩng đầu lên, bước nhanh vòng qua sô pha, đi tới trước bàn làm việc của anh, cầm một cây viết và một xấp giấy viết bản thảo, hai tròng mắt cô sáng lên, lóe ra ánh sáng kỳ dị và rực rỡ.

Mạnh Thiệu Tiệm xoay người, có chút hứng thú nhìn cô: “Phó tiểu thư?”

Tĩnh Tri lập tức cắn chặt răng, ngữ điệu ngược lại kiên định, có thể nghe rõ ràng từng chữ: “Tôi đáp ứng anh, thế nhưng trước đó, anh phải đáp ứng với tôi một điều kiện trước!”

“Cô cứ việc nói.” Anh tựa ở trên khung cửa, thích ý hít một hơi thuốc lá, phun ra nuốt vào khói mù lả lướt.

Tĩnh Tri viết mấy hàng chữ trên giấy viết bản thảo, sau đó đưa tới trước mặt của anh: “Tôi muốn anh ký tên lên trên, nếu như có thể ấn vân tay mà nói, sẽ tốt hơn.”

“Để cho tôi nhìn xem, cô đang viết cái gì.” Anh đưa tay nhận lấy giấy viết bản thảo, chân mày hơi nhướng lên, nụ cười càng trở nên ôn hòa: “Phó tiểu thư thật đúng là nghĩ chu đáo, Thiệu Đình là em trai ruột thịt của tôi, cho dù không có tờ giấy này ràng buộc, tôi cũng sẽ không để người ngoài ban hội đồng quản trị nghe được một chút tiếng gió. Phó tiểu thư không cần lo lắng như vậy ...”

“Giấy trắng mực đen viết rõ ràng vẫn tương đối tốt hơn một chút, dù sao hiện tại xã hội này, làm chuyện gì đều chú ý chứng cứ rõ ràng, không phải sao?”

Tĩnh Tri không thỏa hiệp chút nào, Mạnh Thiệu Tiệm liền nhướng mày lên, cười ha ha nói: “Được, tính tình này của Phó tiểu thư, tôi hết sức thưởng thức. Vậy, tôi ký tên, còn có thể như mong muốn của cô, ấn lên trên vân tay của tôi.”

Tĩnh Tri nhìn kỹ chữ ký rất đẹp của anh, lại ấn vân tay tới, lúc này mới tỉ mỉ thu giấy lại, gấp cất xong.

“Như vậy hiện tại, chúng ta có thể bắt đầu chưa?” Mạnh Thiệu Tiệm đóng cửa lại, lấy từ trong túi ra một máy ghi âm nho nhỏ, mở lên, đặt ở trên mặt bàn...

Tĩnh Tri như là tượng đá ngồi ở trên sô pha, không khí yên tĩnh làm cho lòng người sinh ra bất an không hiểu, tâm cũng trở nên cô đơn, giống như... giống như thứ đáng quý gì đó ở trong sinh mệnh của cô, đang chạy trốn từ giữa khe hở các ngón tay của cô...

Cô nhịn không được đưa ngón tay ra, ngón tay thon dài mượt mà đặt ở trên váy dài màu chàm, xinh đẹp và sạch sẽ. Tim trong lồng ngực cô bỗng nhiên kéo tới một trận đau đớn lợi hại, ép nước mắt cô trực tiếp rơi xuống...

Cô nghe được giọng nói của Mạnh Thiệu Tiệm, thuần hậu và trầm thấp chậm rãi vang lên...

“Phó tiểu thư, vào bốn năm trước, trong hôn lễ của cô và Mạnh Thiệu Hiên, có phải Mạnh Thiệu Đình tiên sinh đã dùng sức mạnh cứng rắn c**ng b** cô không?”

Lòng của cô nhìn yên tĩnh như mặt biển, nhưng ở phía dưới là vô số thủy triều cuồn cuộn.

Trong đầu rối loạn một trận, bỗng nhiên ngày đó Thiệu Hiên tê tâm liệt phế la lên, khuôn mặt đầy máu tươi khi cô đụng vào trên cửa sổ thủy tinh, đôi mắt hàm

chứa nồng đậm bi thương và tuyệt vọng của anh đang lẳng lặng nhìn cô, lại dần dần đi xa...

Nước mắt che kín tầm mắt, cũng như che kín tâm, cô cảm giác được chính mình hơi gật đầu, giọng nói thật nhỏ thật nhỏ nhưng lại vang lên rõ ràng: “Đúng...”

Anh ta hỏi cái gì, cô không nhớ được.

Cô trả lời cái gì, cô cũng không nhớ được.

Thẳng đến cuối cùng, cô nghe được tiếng anh ta tắt máy ghi âm, sau đó còn có tiếng đứng lên mở cửa mời cô đi ra.

Cô mờ mịt chậm rãi đi ra ngoài, mờ mịt đi vào thang máy dưới sự hướng dẫn của thư ký anh ta, mờ mịt xuống lầu, mờ mịt ngồi vào trong xe taxi mà thư ký đón giúp cô. Sau đó, cửa xe đóng lại, mặt người thư ký trẻ tuổi kia dần dần xa xôi, dần xa từng chút từng chút, liền thấy không rõ nữa.

Tòa nhà màu trắng thật lớn và xinh đẹp kia cũng dần dần xa, hình như xe lái đến trên đường giảm tốc độ, hơi lắc lư một chút, cô không phòng bị, lập tức đụng phải chỗ ngồi phía trước. Tài xế vội vàng nói xin lỗi, cô lại hoảng hốt như không nghe thấy, đau đớn khiến cô lập tức thanh tỉnh lại, cô làm cái gì! Rốt cuộc cô vừa làm cái gì!

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...